Chương 34

Gương mặt vốn cứng nhắc của Khương Quân Khánh bỗng nở nụ cười. Anh không quan tâm em gái ăn gì, chỉ cần em gái vui là được.

Lúc này, Khương Hoan vẫn đang nhớ lại miếng thịt vừa ăn — thật sự là ngon quá mức! Cô đã quên mất lần cuối cùng mình được ăn thịt là khi nào — có lẽ là Tết, mà khi đó cũng chỉ được ăn một miếng bé tí.

Lúc nãy, khi thấy bà nội nấu xong nồi thịt, những miếng thịt mỡ óng ánh, thơm lừng, khiến cô thèm rơi cả nước miếng.

Nhưng dù thèm, Khương Hoan vẫn không dám lén ăn, muốn đợi ba mẹ về cùng ăn. Ngay cả bà nội nấu mà cũng chưa nếm thử, cô đâu dám.

Ai ngờ khi đang nuốt nước miếng, bỗng có một miếng thịt đưa tới trước mặt, Khương Hoan chẳng nghĩ gì, theo bản năng há miệng ăn luôn.

Đến khi nhận ra thì... miệng đầy hương thịt, quay sang thì thấy Khương Nhạc đang mỉm cười nhìn mình.

Cô vừa nhìn thấy Khương Nhạc cầm đôi đũa lên, hình như định lén ăn thịt, nhưng Khương Hoan lại không ngăn cản — thịt này là do em trai cô mua, hơn nữa đầu nó còn bị thương, nên phải bồi bổ nhiều một chút.

Dù bản thân cô thèm chảy nước miếng cả nửa ngày cũng không dám gắp, không ngờ Khương Nhạc không phải định ăn cho mình, mà là gắp cho cô ăn.

Giờ đầu óc Khương Hoan chỉ còn: "Hu hu hu, thịt ngon quá! Em trai thật tốt!"

Khương Hoan đơn thuần, lập tức quên sạch những chuyện trước đây Khương Nhạc bắt nạt mình, chỉ còn lại hình ảnh cậu đưa cô một miếng thịt.

Bà nội đang nấu cơm cũng quay đầu lại khi nghe động tĩnh, Khương Nhạc lại gắp một miếng thịt, đút cho bà, vừa đút vừa cười ngọt ngào:

“Bà ơi, bà nếm thử xem mặn nhạt thế nào ạ.”

Bà nội bị đút cho một miếng thịt, vội vàng ngậm miệng sợ nước thịt chảy ra, đôi mắt cũng cười tít lại thành một đường.

"Ôi chao, là cháu đích tôn đút cho bà đấy, cháu nó nhớ đến bà già này rồi."

Bà nhìn vào chậu thịt — tuy là đựng bằng chậu, nhưng cũng không nhiều lắm, chỉ nửa chậu thôi. Bà làm một cân thịt, tất nhiên không thể toàn là thịt, ai mà dám ăn như thế.

Bà hái rau trong vườn nhà, nấu chung với thịt, rau cũng thấm đầy mùi thịt. Bà nội đã tính rồi, bà già rồi, ăn thịt cũng phí, để cho người trẻ ăn, bà ăn rau là được, rau cũng ngon lắm chứ bộ.

Lúc này bà cắn răng, lấy một cái bát con cỡ bàn tay:

“Bà múc cho con một ít thịt, mang ra ăn với chị con đi.”

Khương Nhạc biết bà nội rất thương cậu, nhìn vẻ mặt của bà và chị, là biết thịt quý thế nào trong thời buổi này. Cậu nào dám ăn trước, liền nói ngay: