Chương 33

Khương Đức thở dài một tiếng, khẽ nói: “Về nhà đi đã.”

Họ không muốn bàn chuyện này trên đường — xung quanh toàn người là người.

Khương Đức nghĩ, hay là đi vay lương thực ở làng? Dù sao cũng phải sống qua mấy ngày này, sắp tới vụ thu rồi, đến lúc đó chắc cũng được chia lương thực.

Thực ra trong nhà vẫn còn ít tiền, nhưng Khương Đức không muốn động vào — đó là số tiền dành cho việc học của Khương Nhạc, dù chẳng bao nhiêu, mua lương thực cũng chỉ cầm cự được mấy hôm.

Nhưng Khương Đức là người thế nào? Cả đời chưa từng mở miệng vay ai, giờ bắt ông đi vay gạo, trong lòng thấy vô cùng khó chịu.

Triệu Mỹ Liên biết chồng mình nghĩ gì, cắn răng nghĩ: Không được thì mình về nhà mẹ đẻ vay vậy.

Nhưng nói thật, bên nhà mẹ đẻ bà cũng chẳng khá khẩm gì, chưa đến bước đường cùng thì bà thật sự không muốn mở miệng.

Hai người mỗi người một tâm sự, suốt dọc đường đều im lặng. Khương Quân Khánh vốn đã ít nói, lại không phụ trách nấu cơm nên không biết trong nhà đã hết gạo, tất nhiên cũng không hiểu vì sao cha mẹ mình lại lo lắng chuyện cơm tối.

Ba người tách khỏi nhóm dân làng, lặng lẽ đi về nhà, còn chưa vào tới cửa thì đã ngửi thấy mùi thơm phức tỏa ra.

Dân làng đi ngang qua nhà họ Khương cũng bị mùi thơm đó làm cho chảy nước miếng, không nhịn được mà ngoái đầu nhìn:

“Nhà họ Khương hôm nay ăn thịt à? Thơm quá trời!”

Triệu Mỹ Liên cũng ngửi thấy, nhưng trong nhà ngay cả gạo còn không có, lấy đâu ra thịt mà ăn?

Bà miễn cưỡng cười đáp:

“Nhà tôi làm gì có thịt, chắc mùi thịt nhà ai bay qua đó.”

Người kia không tin, hít hít mũi:

“Rõ ràng là mùi từ nhà chị bay ra mà, chị Khương này, chị đúng là keo kiệt ghê, tôi cũng đâu có vào nhà chị ăn thịt đâu.”

Triệu Mỹ Liên: “...”

Ba người vừa bước vào nhà, đã thấy Khương Hoan sớm ngồi chồm hổm trước cửa bếp, vừa thấy họ liền gọi to vào trong:

“Bà ơi, ba mẹ với anh hai về rồi!”

Nói xong, Khương Hoan nhảy bật dậy, sốt sắng bưng nước rửa mặt cho mọi người.

“Ba mẹ mau rửa mặt đi.” Khương Hoan có phần nôn nóng.

Triệu Mỹ Liên và Khương Đức thấy kỳ lạ — tưởng mùi thịt là từ nhà khác bay qua, sao vào nhà rồi thì càng ngửi càng rõ, cứ như thật sự là nhà mình có mùi thịt vậy.

Hai người không để ý, nhưng Khương Quân Khánh thì để ý thấy — ánh mắt rơi xuống miệng Khương Hoan bóng nhẫy mỡ, Khương Hoan đang mím môi như còn đang nhớ lại hương vị món gì đó.