Khương Nhạc không muốn dính dáng gì với tụi này. Mặc dù còn là trẻ con, nhưng Cẩu Đản đã mười sáu tuổi rồi, ở hiện đại thì là tuổi học cấp ba.
Quan trọng hơn, khác với việc nguyên chủ bị vu oan là ăn trộm, thì tụi Cẩu Đản thật sự từng ăn trộm, chỉ là... lúc trước không bao giờ cho nguyên chủ đi theo, thấy cậu nhát gan yếu đuối, không ưa.
Khương Nhạc thấy may mắn vì bị coi thường.
Nhưng hôm nay là sao vậy? Tự nhiên Cẩu Đản lại rủ rê?
Không đợi Khương Nhạc nghĩ tiếp, cậu thấy Cẩu Đản và mấy tên khác liếc nhau một cái đầy gian trá.
Khương Nhạc: Mấy người tưởng tôi bị mù à?
Chỉ nghe Cẩu Đản nói:
“Tao thèm bánh hạt óc chó ở cửa hàng hợp tác xã quá.”
Khương Nhạc: [...] Cậu chợt có cảm giác mình giống... mẹ của Cẩu Đản.
Bánh hạt óc chó giống kiểu bánh quy, vị ngọt, một cân tận 5 tệ — là món hiếm có, xa xỉ.
Khương Nhạc lập tức hiểu — bọn này đến tìm cậu là vì... nhắm vào 10 đồng tiền mà Hứa Hữu Tài đưa!
Chuyện cậu nhận được tiền chắc đã bị mấy người trong làng nhiều chuyện loan truyền khắp nơi rồi.
Cẩu Đản có thái độ như vậy cũng là vì trước đây nguyên chủ từng vì muốn được chơi chung, lấy lòng tụi nó bằng cách tiêu tiền mua đồ ăn cho, dù tiền chẳng nhiều — chỉ vài hào.
Tóm lại, Cẩu Đản coi Khương Nhạc như cái máy rút tiền. Khương Nhạc cười lạnh trong lòng, cậu không phải là nguyên chủ, và cũng chẳng ngốc.
Thấy Khương Nhạc mãi chưa trả lời, bọn kia bắt đầu mất kiên nhẫn, một tên trong đám còn đưa tay đẩy Khương Nhạc một cái.
Nhưng chưa kịp nói thêm gì, Khương Nhạc đã “bị đẩy ngã” ngồi phịch xuống đất, còn ho khan dữ dội.
Bọn kia hoảng hốt, chưa từng thấy tình huống như vậy. Tên vừa đẩy vội vàng kêu lên:
“Tôi không làm gì hết nha!”
“Tôi nghe nói hắn bị Hứa Hữu Tài đánh vào đầu, chắc sắp chết rồi. Chạy mau, đừng để hắn đổ vạ cho mình!”
Khương Nhạc: “Khụ khụ khụ...” Cả nhà mấy người sắp chết ấy!
Đám Cẩu Đản sợ bị liên lụy, bánh hạt óc chó cũng không cần nữa, chạy mất dạng, có thằng còn rơi cả dép, vội vội vàng vàng nhặt lại rồi ôm dép chạy tiếp.
Khương Nhạc: “...”
Thấy bọn kia chạy sạch, Khương Nhạc vẫn ngồi dưới đất ho sù sụ, Gua Gua nhịn không được nhắc nhở:
[Khụ nữa làm gì, người ta chạy hết rồi!]
Khương Nhạc:
[Tôi bị sặc thật mà.]
Gua Gua:
[...] Ký chủ làm bằng giấy à?
•
Khương Nhạc đi lang thang bên ngoài một lúc lâu mới về nhà. May mắn là lúc này người nhà không ai ở nhà, Khương Nhạc vào bếp, mở nắp hũ đựng lương thực ra — quả nhiên trống trơn.