Chương 24

Tuy nhiên, những sự kiện lớn thì không khác biệt mấy so với thế giới cũ của cậu, ví dụ như việc năm 1977 khôi phục kỳ thi đại học.

Hiện tại là năm 1973, tức là cậu còn bốn năm nữa.

Khương Nhạc ở thế giới cũ, ngoài việc học còn phải làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt cho bản thân, nên thành tích học tập cũng không được tốt lắm, chỉ ở mức trung khá.

Sau khi thi đại học xong, cậu từng nhờ thầy giáo ước lượng điểm, đại khái có thể đậu được một trường hạng hai, chỉ tiếc là trước khi biết điểm, cậu đã xuyên qua đây.

Nhưng hiện tại, cậu lại có thêm một cơ hội nữa. Bốn năm, là đủ rồi.

Khương Nhạc vừa nghĩ, vừa sắp xếp lại sách vở của nguyên chủ, sách giáo khoa hiện tại chắc chắn khác với lúc trước cậu học, dù gì cũng đã bao nhiêu năm trôi qua, cho nên cho dù cậu từng thi đại học cũng không có lợi thế gì, vẫn phải học lại từ đầu.

Về điểm này thì cậu không có cảm giác gì nhiều, dù sao thì sau khi chết bất ngờ mà còn có thể sống lại lần nữa, đã là may mắn lớn rồi, con người không thể vừa muốn cái này lại muốn thêm cái khác.

Khương Nhạc đang định xem sơ qua sách vở của nguyên chủ, hiện tại đang học cấp hai, sau này cậu phải nghĩ cách tìm được sách giáo khoa cấp ba để học.

Đang suy nghĩ, bên ngoài vang lên giọng Khương Hoan: “Khương Nhạc! Em đang làm gì đấy? Lại chui vào phòng ngủ rồi hả?”

Tiếp theo lại nghe tiếng bà nội: “Hoan Hoan, nói nhỏ chút, thằng út muốn ngủ thì để nó ngủ đi, ôi trời ơi, cháu ngoan của bà khổ quá rồi.”

Khương Nhạc: “...” Nguyên chủ lười đến mức nào vậy trời.

Khương Hoan: “...Thôi được, nhưng con còn chuyện muốn nói với nó.”

Khương Nhạc đi ra khỏi phòng, nhìn Khương Hoan: “Chị, có chuyện gì vậy?”

Khương Hoan nhìn cậu một cái: “Em gọi chị là chị, chị còn thấy lạ nữa là.” Cảm giác tên nhóc này chẳng có ý tốt gì.

Khương Nhạc: “...”

Cậu chỉ có thể giữ nụ cười mỉm.

May là Khương Hoan chỉ nói vậy rồi đổi đề tài luôn: “Lúc nãy chị đến chỗ mấy thanh niên trí thức rồi đấy!”

Khương Nhạc nghe vậy lập tức hỏi: “Chị đến chỗ họ làm gì?”

Đám thanh niên trí thức đó rắc rối lắm, lại còn có nữ chính trong số đó, nếu được thì cậu thật sự muốn cả nhà tránh xa bọn họ thì hơn.

“Thì tìm Hứa Hữu Tài chứ sao, hắn bắt nạt em trai chị, sao dễ tha thứ thế được!” Khương Hoan ngẩng cái cằm nhỏ gầy lên, giống như một chú gà trống nhỏ đầy khí thế chiến đấu.