Đêm xuống, 418 bỗng cảnh giác nói: [Ký chủ, có người bỏ thứ gì đó vào nước.]
Quả nhiên là đã đến. Với loại người như Nguyễn Ngôn Ngọc nếu cậu ta không làm chút gì thì đúng là Lạc Cửu đã xem nhẹ đối thủ này rồi.
Lạc Cửu lười nhác dựa vào bể thủy tinh liếc sang Giang Lâm đang ngủ: [Có kiểm tra được là gì không?]
418: [Là thuốc xúc tác, sẽ khiến ký chủ nhanh chóng hóa chân. Hải yêu sau khi trưởng thành hóa chân một thời gian sẽ không dùng lại được đuôi cá. Nếu ký chủ gọi Giang Lâm dậy thì thuốc chưa kịp phát tác.]
Lạc Cửu: [Không cần, gọi hắn dậy làm gì.]
Cậu không muốn về đảo Siren lúc này, Nguyễn Ngôn Ngọc cũng không muốn cậu về.
Đúng là đồng minh ăn ý.
Lạc Cửu: [Hải yêu hóa chân xong vẫn sống trong nước bình thường đúng không?]
418: [Có chứ ký chủ, ở thế giới khác có trường hợp này.]
Lạc Cửu cười cong môi: [Không, không thể.]
[Thế giới này chỉ có ta là hải yêu. Ta không thể, vậy chính là không thể.]
Chiếc đuôi lam u tối thu lại biến thành hai chân trắng mịn. Lạc Cửu trượt vào góc bể, bảo 418 chiếu một bộ phim rồi nhắm mắt lại.
Giang Lâm bị ác mộng đánh thức.
Anh mơ thấy một con cáo nhỏ ngoan ngoãn và đáng yêu cứ chui vào lòng anh. Nhưng khi anh đưa tay ôm thì nó bỗng ngoác miệng đầy máu cắn bay đầu anh.
Đau đến mức thật như thật. Giang Lâm bật dậy, cố nhớ xem mình từng xử lý vụ án tương tự chưa.
Anh trở mình và ánh mắt đối diện chiếc bể của Lạc Cửu.
Đồng tử anh siết lại.
Không còn đuôi cá.
Chỉ có một thiếu niên gầy yếu nằm dưới đáy bể, nhắm mắt y như đã chết đuối.
Giang Lâm không nghĩ ngợi mà nhảy xuống ngay.
Khi ôm được Lạc Cửu ra ngoài cậu đã sặc đầy nước, hơi thở mỏng đến gần như không nghe được.
Tim anh như ngừng đập. Anh lập tức làm sơ cứu: Ép tim, mở đường thở và hô hấp nhân tạo trôi chảy, chuyên nghiệp.
Đến khi khuôn mặt trắng bệch kia dần có máu trở lại đôi mắt lam hé mở, thấy thứ mềm mềm trên môi Lạc Cửu lập tức đẩy Giang Lâm ra tai đỏ như tôm luộc:
“Anh, anh...”
Giang Lâm hiểu ra ngay, tim đập nhanh đến mức khiến đầu anh đau nhức.
Làm sao giải thích hô hấp nhân tạo cho một hải yêu mới lên bờ? Online đợi, gấp thật sự.
Giang Lâm: “Cái đó... con người bọn tôi khi bị thương sẽ dùng cách đó để cấp cứu...”
Anh đột nhiên nghẹn lại.
Thiếu niên tóc dài xõa trước ngực, hai chân trắng mịn hơi co lại và mấy ngón chân tròn trịa khép với nhau giống hệt con người.
Nhưng cậu đang hoàn toàn trần trụi.
Giang Lâm hoảng hốt dùng áo khoác che cho cậu, bản thân cũng không biết mình đang che cái gì.
Viên Vi chạy đến: “Xảy ra chuyện gì?”
Giang Lâm quấn chặt áo khoác quanh Lạc Cửu: “Phiền cô tìm vài bộ quần áo... cậu ấy hóa chân rồi.”
Ngay cả Viên Vi cũng rất kinh ngạc, vừa thông báo cho đồng nghiệp trong viện nghiên cứu vừa vội vàng chạy đi tìm.
Mãi đến khi mặc quần áo của con người cho Lạc Cửu, trái tim đang đập loạn của Giang Lâm mới cuối cùng có dấu hiệu bình tĩnh lại.
Anh dán lại miếng băng trên chân cậu: “Lạc Cửu, chuyện lúc nãy... ở chỗ bọn tôi nó là thủ pháp sơ cứu rất bình thường. Đừng nghĩ nhiều, được không?”
Lạc Cửu ngơ ngác gật đầu.
Nguyễn Ngôn Ngọc vội chạy vào: “Tổ trưởng Giang, tình trạng hải yêu thế nào?”
Nghe Giang Lâm tóm tắt lại, cậu ta đẩy kính nhìn Lạc Cửu: “Hóa chân xong không sống được trong nước? Vẫn là lần đầu nghe thấy đấy.”
Cậu ta như đã nhìn thấu màn kịch của Lạc Cửu nhưng cố ý không vạch trần ngừng một chút rồi nói: “Bất quá những ghi chép hiện có đều từ rất lâu, độ tin cậy không cao. Mọi thứ vẫn phải dựa theo tập tính sinh hoạt hiện tại của Lạc Cửu.”
“Hải yêu sau khi hóa chân một thời gian thì không thể đổi lại thành đuôi cá, xem ra Lạc Cửu còn phải ở trên bờ thêm một thời gian.”
Trong lời nói của Nguyễn Ngôn Ngọc mang theo chút ý cười, cậu ta nâng cổ chân của Lạc Cửu lên: “Thả lỏng, tôi kiểm tra tình trạng phát triển của đôi chân.”