Chương 6

Lạc Cửu ngẩng đầu từ vai Giang Lâm mà đánh giá cậu ta một lượt.

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt Lạc Cửu, ánh mắt Nguyễn Ngôn Ngọc lóe sáng vẻ dửng dưng của kẻ ngoài cuộc trong nháy mắt hóa thành sự nhàn nhã của thợ săn.

Giang Lâm không nhìn thấy cảnh này nên Lạc Cửu liền nở một nụ cười đầy thách thức.

Nguyễn Ngôn Ngọc lại càng hứng thú.

Con mồi khác hẳn tưởng tượng, trái lại càng kí©h thí©ɧ bản năng săn mồi.

Sinh vật xinh đẹp như vậy phải để cậu ta nhìn thấy nó khóc trong tay mình mới đúng.

Nhận ra nếu nhìn thêm sẽ dễ bại lộ mục tiêu, Nguyễn Ngôn Ngọc nhanh chóng thu ánh mắt và chuyển sang nhìn Khúc Chiểu.

Tổ nghiên cứu và tổ thông tin hợp tác không ít, cộng thêm năng lực chuyên môn của Nguyễn Ngôn Ngọc cực tốt và làm việc cũng dứt khoát nên Khúc Chiểu lập tức chào hỏi: “Tổ trưởng Nguyễn đến kiểm tra công việc muộn thế này à, vất vả quá.”

“Lần đầu tiếp xúc hải yêu, sợ Tiểu Vi làm không tốt nên qua xem một chút.” Nguyễn Ngôn Ngọc xắn tay áo: “Dữ liệu cơ bản đã thu thập xong chưa?”

Viên Vi gật đầu rồi đưa sổ cho cậu ta.

Nguyễn Ngôn Ngọc đẩy gọng kính lên, khí chất công tử phong lưu lập tức thu liễm và thoạt nhìn nghiêm túc như một nhà nghiên cứu thật sự.

“Làm tốt lắm.” Cậu ta trả sổ lại: “Ngày mai báo cáo ra thì gửi cho tôi một bản.”

“Trên người cậu ấy còn vài vết cần xử lý.” Tầm mắt cậu ta lướt qua Lạc Cửu rồi thu về: “Tổ trưởng Giang, phiền anh.”

Nguyễn Ngôn Ngọc nói xong liền quay người rời đi và không biểu lộ chút hứng thú nào với Lạc Cửu, cứ như thực sự chỉ tới kiểm tra công việc.

Giang Lâm đối với việc cậu ta đến cũng không để tâm, chỉ cau mày giúp Lạc Cửu xử lý vết thương.

Tiểu hải yêu không chịu đau giỏi lắm, lúc sát trùng run rẩy liên tục nhưng không dám kêu, chỉ len lén quan sát sắc mặt Giang Lâm như biết bản thân đã làm sai.

Giang Lâm vốn ghét những kẻ tự tổn thương mình, đổi lại là người trưởng thành khác chắc chắn anh sẽ không mảy may thương hại.

Nhưng hải yêu này... hình như khác.

Cậu không mang thân thể và đạo lý của con người, hai tay trắng không có gì, chỉ có thể dốc hết thứ cậu cho là quý giá nhất để trao cho anh.

Chiếc vảy cá trong tay bỗng nóng rực như thể thứ Lạc Cửu trao là một trái tim đang đập.

Giang Lâm rắc thuốc lên vết thương, cả người Lạc Cửu run lên lập tức cắn chặt môi.

Động tác anh nhẹ đi đôi chút: “Đau?”

Lạc Cửu rụt rè gật đầu.

“Biết đau thì đừng làm nữa.” Giang Lâm vừa quấn băng vừa dạy dỗ: “Làm mình bị thương để lấy lòng người khác, không đáng.”

Lạc Cửu nắm chặt vạt áo anh: “Vậy đừng đi.”

Giang Lâm liếc cậu một cái: “Yên tâm, hiện tại không đi.”

Viên Vi cho người chuẩn bị một chiếc giường xếp ngay trong khu sinh thái, bảo đảm Giang Lâm luôn trong tầm mắt của Lạc Cửu.

Giang Lâm vốn quen chạy ngoài hiện trường nên chẳng để tâm. Huống hồ sau một đêm trắng anh chỉ muốn rửa mặt rồi nằm xuống ngủ nhưng lại bị Viên Vi gọi dậy, bắt anh phải đến chúc Lạc Cửu ngủ ngon để ổn định cảm xúc cậu.

Tổ trưởng Giang đã độc thân hơn hai mươi năm chưa từng có kinh nghiệm dỗ dành ai, cảm thấy hai chữ kia vừa buồn nôn vừa khó mở miệng.

Nhất là khi hải yêu mở to mắt lấp lánh như sao nhìn anh chăm chú.

Hai người cứ nhìn nhau đắm đuối như thế, đến khi Giang Lâm không chịu nổi nữa mà cắn răng lấy dũng khí khi hạ quân lệnh: “Ngủ... ngủ ngon.”

Đôi mắt kia lập tức sáng rực và đuôi mày cong cong, hải yêu phun hai bong bóng chắp tay tạo hình trái tim.

[Giá trị tình cảm +5, hiện tại: 10]