Chương 5

Những thông tin này cộng với đôi mắt kia đã ghép nên một hình ảnh mới về hải yêu khiến Giang Lâm quyết định nhanh chóng đưa Lạc Cửu về đảo Siren.

Sinh vật ngây thơ thế này không thích hợp sống trong xã hội loài người.

“Được rồi, kiểm tra cơ bản đã hoàn tất, một số kết quả đối chiếu phải vài ngày nữa mới có. Phiền tổ trưởng Giang.” Viên Vi đóng sổ, mỉm cười nhìn Lạc Cửu: “Cũng vất vả cho tiểu Siren rồi, trong số nhiều dị yêu đến đây thì Siren là ngoan nhất.”

Hải yêu quả nhiên vui vẻ, thổi bong bóng trong nước rồi gắng sức nói: “Lạc... Lạc Cửu...”

“Em tên là Lạc Cửu à?” Viên Vi lập tức sửa lại hồ sơ, gạch bỏ mã số trước đó rồi thay bằng hai chữ Lạc Cửu: “Được, chị nhớ rồi.”

Lạc Cửu quẫy đuôi lại nhìn Giang Lâm mà lặp lại: “Lạc, Cửu.”

“Ừ, Lạc Cửu.” Thí nghiệm đã hoàn tất giữ cậu ở đây cũng vô ích, Giang Lâm gõ nhẹ lên bể kính chào từ biệt: “Tạm biệt.”

Tiểu hải yêu hiển nhiên hiểu ý câu này, nhìn bóng lưng Giang Lâm trong mắt lại dâng đầy nước nhưng cậu không dám động đậy vì Giang Lâm dường như không thích cậu tặng vảy cá.

Bước ra khỏi tòa nhà, Giang Lâm xoa trán.

Vì vụ án này mà anh thức suốt đêm, sau khi có manh mối liền tức tốc đến hiện trường và giờ lại ở viện nghiên cứu quá lâu.

Có lẽ do dưới đất quá lạnh nên vừa ra ngoài cơn buồn ngủ liền ập đến.

Chiếc Audi đen đỗ ngoài cửa bấm còi, hạ kính xe xuống lộ gương mặt Khúc Chiểu: “Đích thân đến đón, sao hả lão đại, đủ nghĩa khí chứ?”

Giang Lâm gật đầu, chân vừa nhấc lên chuẩn bị lên xe thì sinh viên phụ tá của Viên Vi đã chạy ra thở hổn hển: “Tổ trưởng Giang, may quá anh chưa đi, hải yêu kia cậu ấy...”

Giang Lâm lập tức tỉnh táo mà vội vàng quay lại.

Khi anh quay về phòng thí nghiệm Lạc Cửu đã bị kéo ra khỏi bể, vết thương băng bó lại rỉ máu thậm chí còn có thêm mấy vết mới và vảy cá rụng đầy đất.

“Chẳng phải đã nói không được...” Lời còn chưa dứt thì Lạc Cửu nhào vào người anh, đầu rúc vào ngực Giang Lâm làm ướt cả người anh.

Giang Lâm vừa định đẩy cậu ra lại cảm giác dòng nước lạnh trên ngực mình bỗng trở nên nóng hổi.

Cậu đang khóc...

Đội trưởng tổ ưng vốn dĩ gϊếŧ mười hai yêu hồn mặt không đổi sắc, giờ phút này lại lúng túng đến luống cuống.

Giang Lâm ngẩng đầu nhìn Viên Vi: “Cậu ấy sao vậy?”

“Có lẽ là đã chịu tổn thương nào đó khi ở trên bờ nên mới sinh ra tâm lý ỷ lại khó giải thích đối với người đã cứu em ấy. Tình trạng này thường gặp ở con non.” Viên Vi lật sổ ghi chép rồi tiếp tục nói: “Chúng tôi sơ bộ phán đoán Lạc Cửu có lẽ đã thành niên trong loài hải yêu nhưng nếu em ấy luôn sống trên đảo Siren, không tiếp xúc với các chủng loài khác thì giữ thói quen con non cũng chẳng lạ.”

“Thuốc gây mê sẽ ảnh hưởng đến tốc độ hồi phục của Lạc Cửu. Tổ trưởng Giang, để tránh hải yêu lại mất khống chế cảm xúc, chúng tôi hy vọng anh ở bên em ấy nhiều nhất có thể trong hai ngày này.”

Khúc Chiểu bật cười: “Ôi chà, tổ trưởng vậy là hai mươi tiếng đồng hồ kề cận không rời nha.”

“Cũng được, dù gì tổ trưởng chúng ta cũng cô đơn một mình, xem như tập làm cha sớm đi.”

“Vậy phải chúc mừng tổ trưởng rồi, có mỹ nhân bầu bạn.” Giọng nói lười nhác vang lên, người tới khoác áo blouse trắng chiếc sơ mi lụa cài hờ hai hàng cúc, kính gọng vàng lỏng lẻo trên sống mũi che đi vài phần sóng sánh trong đôi mắt đào hoa.

418 nhắc nhở: [Ký chủ, đây chính là Nguyễn Ngôn Ngọc.]

Nguyễn Ngôn Ngọc – tổ trưởng tổ thông tin và cũng chính là kẻ cuối cùng sẽ giam cầm và tra tấn hải yêu. Thậm chí đến khi tổ ưng phát hiện hải yêu rời đảo Siren và chạy tới, cậu ta còn cố tình dụ cậu cất tiếng hát để lợi dụng lúc mọi người bị mê hoặc để tạo nổ, chôn vùi cả hải yêu lẫn chứng cứ và triệt để diệt khẩu.