Chương 4

[Vậy đây chính là câu chuyện các ngươi sắp đặt cho hải yêu này?]

418 vội vã lắc đầu rồi lại gật đầu đáp: [Đúng... đúng vậy.]

Đây là một thế giới nhân yêu cộng sinh. Đặc tính quần cư của loài người khiến dị năng giả hình thành tổ chức, còn yêu tộc thì xưa nay quen đơn độc.

Tuy Liên minh dị năng tuyên bố bảo vệ quyền lợi người và yêu nhưng vẫn có không ít kẻ lợi dụng chức quyền để buôn bán yêu tộc. Vụ án Giang Lâm đang điều tra chính là đường dây buôn bán yêu tộc lớn nhất.

Theo quỹ đạo thế giới, hải yêu vốn dĩ sẽ không được giải cứu ở buổi đấu giá này mà bị bán cho một thương nhân giàu có. Ba tháng sau mới được tổ ưng phát hiện, cho dù được thả về biển nhưng lại lần nữa bị bắt và đến khi chết đi người ta mới phát hiện chân tướng phía sau...

Sự xuất hiện của Lục Dực thay đổi bước đầu tiên. Bản năng của một Chủ thần giúp anh nhận ra dị thường trong báo cáo vì vậy đã cứu được Lạc Cửu.

Nhưng điều anh không biết là kẻ giam cầm hải yêu ở bước cuối cùng, hiện đang ở ngay trong viện nghiên cứu này.

Hiện giờ Lạc Cửu bị cho uống thuốc không có năng lực tự vệ nên cậu không thể để Giang Lâm rời đi.

Cậu ghét cái sự đạo đức giả của Lục Dực nhưng cũng phải thừa nhận, trong một thế giới xa lạ như thế này thì anh là người duy nhất cậu có thể chắc chắn.

Chỉ cần Lạc Cửu mãi yếu đuối và đáng thương thì cậu có thể mãi nhận được sự thiên vị của người này.

Vì thế cậu rút một chiếc vảy cá của mình.

Tất nhiên là đã mở chế độ tê liệt cảm giác đau.

Giang Lâm nhìn vết thương rỉ máu trên đuôi cá, quả nhiên nhíu mày.

Hải yêu lại hiểu sai tưởng đó là tín hiệu không thích, nụ cười lấy lòng tắt ngấm và vươn tay định rút thêm. Giang Lâm vội mở l*иg mà nắm lấy cổ tay cậu giọng nghiêm khắc: “Cậu đang làm gì vậy?”

Ai ngờ Lạc Cửu đã rút thêm một chiếc vảy nữa, mở tay ra rồi cố gắng đưa về phía trước.

“Cho...” Đôi mắt Lạc Cửu phủ một tầng sương mù, nói ra câu đầu tiên sau khi lên bờ: “Đừng đi...”

Cho anh, đừng đi.

Làn sương ẩm ướt quấn chặt tim Giang Lâm, bàn tay vốn chuẩn bị ra đòn cũng khựng lại.

Hải yêu... hình như không giống với tưởng tượng ban đầu của anh.

Khúc Chiểu liếc nhìn Lạc Cửu rồi lại nhìn Giang Lâm: “Lão đại, chúng ta đâu có nhiệm vụ gì gấp, hay anh cứ ở lại đây đi?”

“Đúng đó, Tổ trưởng Giang.” Vị nghiên cứu viên đến tiếp nhận Lạc Cửu cũng phụ họa: “Dù sao cũng là Siren, chúng tôi lần đầu nghiên cứu sinh vật này lỡ xảy ra chuyện gì giữa chừng, có anh ở đây trấn giữ sẽ tốt hơn.”

Lạc Cửu cười thầm, từ lúc Giang Lâm quay đầu lại là cậu đã chắc chắn anh sẽ không rời đi.

Quả nhiên, Giang Lâm đi theo vào viện nghiên cứu.

Lạc Cửu được đưa đi xử lý vết thương trước. Nghiên cứu viên kia tên Viên Vi, tóc ngắn, dáng vẻ gọn gàng, động tác lại vô cùng nhẹ nhàng.

Đám người kia vì muốn bán được giá tốt nên không để lại vết thương rõ rệt nào trên người cậu. Ngoài việc mất nước lâu ngày thì vết thương nặng nhất trên người Lạc Cửu chính là hai mảng vảy do cậu tự nhổ.

Giang Lâm nhìn vết thương đỏ lòm thì nghiêm giọng cảnh cáo: “Không được tự nhổ vảy nữa.”

Lạc Cửu gật đầu như thực sự đã ghi nhớ.

Vết thương được dán băng chống nước cẩn thận, cậu mới được thả vào bể kính đã chuẩn bị sẵn.

Viện nghiên cứu có khu sinh thái biển chuyên dụng được xây ngầm dưới đất. Chiếc bể kính lớn gần ba mươi mét vuông sát tường là để riêng cho Lạc Cửu, trong bể còn có san hô và đá ngầm để cậu thích nghi tốt hơn.

Chỉ cần Lạc Cửu chạm vào nước, cả người cậu liền hóa thành tinh linh mộng ảo. Mái tóc tung bay như thác và đuôi cá xanh lam tỏa sáng như dải lụa, cậu bơi một vòng rồi quay đầu rồi mỉm cười với Giang Lâm.

Giang Lâm khoanh tay ngồi trên ghế nhìn Viên Vi cùng đồng nghiệp lấy mẫu tổ chức trên người Lạc Cửu.

Đối với sinh vật quý hiếm nếu xác nhận không có hại cho con người thì Liên minh sẽ lưu trữ hồ sơ rồi thả chúng về khu bảo tồn, đảm bảo chúng được sống khỏe mạnh.

Bất kể Viên Vi làm gì, Lạc Cửu đều rất hợp tác. Mỗi lần hoàn thành một hạng mục kiểm tra, cậu lại quay sang cười với Giang Lâm như đang chờ được khen.

Lúc này, Giang Lâm nhận được tin nhắn từ Khúc Chiểu: Kết quả thẩm vấn cho thấy hải yêu không chủ động tấn công mà là bọn buôn người ép cậu hát.