Chương 2

Tiếng hát thần bí như thủy triều rút sạch. Vương Dương đỏ bừng mặt, cúi đầu xấu hổ nhìn tay đang nắm chặt thắt lưng của mình đã rút ra được một nửa.

Người đưa nút tai vỗ vai an ủi: “Không sao, anh còn đỡ đấy.”

Cậu đầu đinh bên cạnh vẫn chưa hoàn hồn mà ngồi bệt dưới đất. Vừa rồi cậu ta... suýt tự móc mắt mình ra.

Nhận ra bản thân vừa dạo một vòng giữa sống chết, Vương Dương thở hắt ra. Khi nhìn lại phía trước thì Giang Lâm đã biến mất.

Khoảnh khắc tiếng hát vang lên, Giang Lâm gần như lập tức dẫn tổ hành động xông thẳng vào cửa.

Dù vậy, khi họ vào đến phòng triển lãm thì nơi đó vẫn là một mảnh hỗn loạn.

Tiếng khóc vang dội, vị Trương tổng tiêu tiền như nước kia đang lấy đầu đập sàn nhà, còn người dẫn chương trình thì suýt dùng gậy đâm vào cổ mình.

Ngón tay Giang Lâm lóe lên tia điện khiến tay anh ta tê dại, cây gậy rơi lạch cạch xuống đất.

Khúc Chiểu vừa đi cùng Vương Dương, lúc này xách một người nhét nút tai vào rồi thấp giọng mắng: “Một đám ngu ngốc, có biết mình bắt được thứ gì không?”

Tên kia còn chưa tỉnh hẳn khỏi ảo cảnh miệng lẩm bẩm: “Mỹ nhân ngư... Mỹ nhân ngư...”

Khúc Chiểu: “Mỹ nhân ngư cái mẹ cậu, đó là Siren, hải yêu là thiên sứ tử vong, nghe rõ chưa!”

Hải yêu ngơ ngác nhìn đám người vừa xông vào khẽ động đầu, ngay lập tức có họng súng đen ngòm dí thẳng vào trán cậu: “Dừng lại.”

Hải yêu chớp mắt, đôi tay bị trói làn da vì lâu ngày dưới nước mà trắng bệch trông vừa ngây thơ vừa yếu ớt.

Không ai biết, ngay trước đó, trong thân thể này đã hoán đổi một linh hồn khác.

Lạc Cửu thích ứng rất nhanh với cơ thể hiện tại, tiếp tục trò chuyện với giọng nói trong đầu: [Ngươi nói ngươi là hệ thống thu thập tình cảm?]

418 run lẩy bẩy: [Đúng đúng đúng vậy đại lão, ta thật sự không cố ý cũng không biết sao lại rơi vào đây, xin ngài tha mạng, ta có thể dâng hết điểm tích lũy của mình cho ngài...]

418 cảm thấy mình đúng là hệ thống xui xẻo nhất cục quản lý. Chỉ đi ăn khuya một chuyến mà bị cuốn vào thế giới độ kiếp, còn bị trói buộc với Lạc Cửu.

Là Lạc Cửu đấy! Bug lớn nhất lịch sử Cục Quản Lý Thời Không, bị tiêu diệt mười tám lần vẫn sống nhăn đảo lộn cả cục quản lý, ngay cả một hệ thống nhỏ như 418 cũng từng nghe danh.

Cuối cùng bộ phận vận hành bất lực đành báo lên Chủ thần.

Thế nhưng ngẩng đầu nhìn Giang Lâm rõ ràng đã mất trí nhớ... Chủ thần dường như cũng không khá hơn.

Nghĩ đến đây, 418 càng run rẩy.

[Ta cần điểm số của ngươi làm gì, đừng run, nể mặt tên ngươi tạm thời không gϊếŧ.]

Lạc Cửu hỏi: [Có cách nào ra khỏi đây không?]

Lần đầu tiên trong đời, 418 cảm thấy may mắn vì số hiệu của mình.

Nhưng... Lạc Cửu muốn ra ngoài chẳng phải có thể phá sập thế giới này sao? Chẳng lẽ cậu bị Chủ thần đánh bị thương vẫn chưa khôi phục?

418 nhỏ giọng: [Chức năng xuyên thế giới của hệ thống phải hoàn thành nhiệm vụ mới dùng được.]

[Ngươi vừa nói ngươi là hệ thống tình yêu, vậy là...]

[Tức là ngài phải hoàn thành nhiệm vụ thu thập tình cảm thì chúng ta mới rời khỏi được tiểu thế giới này.] 418 vội vàng nói xong, sợ chậm một chút là toi mạng.

[Ra vậy.]

Lạc Cửu khẽ cười: [Đối tượng nhiệm vụ đã chọn chưa?]

[Chưa.]

Lạc Cửu ngước mắt nhìn Giang Lâm trước mặt: [Chọn hắn.]

Dưới áp lực kinh người của Lạc Cửu, 418 run rẩy thao tác xong.

Âm thanh thiếu niên vang lên: [Chào mừng sử dụng hệ thống tình yêu, hệ thống 418 của Cục Quản Lý Thời Không hân hạnh phục vụ ngài, nhiệm vụ của ngài là: Thu thập giá trị tình cảm của đối tượng.]

[Đối tượng: Giang Lâm, giá trị tình cảm hiện tại: 0]

Không sao...

Hải yêu lại chớp mắt, dường như không hề sợ nòng súng đen ngòm mà còn nghiêng đầu, ánh mắt lam thẳm gắt gao nhìn Giang Lâm.

Sự thuần khiết và quyến rũ hoàn mỹ hòa làm một, ngay cả Khúc Chiểu bên cạnh cũng nín thở.

Giang Lâm lại chẳng chút dao động, ngón tay đặt trên cò súng nhắc lại: “Dừng lại.”

Lạc Cửu như hiểu lời anh mà đôi môi đỏ khép lại, tiếng hát im bặt.

Những người trong tổ thi hành nhiệm vụ đồng loạt thở phào.