“Đến nào, để chúng ta xem bảo bối đêm nay.”
Lời của người dẫn chương trình đấu giá vừa dứt cả phòng triển lãm lập tức chìm vào bóng tối. Đám đông còn chưa kịp kêu lên thì tấm màn đỏ đã bị vén mạnh.
Ánh đèn dần sáng lên, nhuộm cả không gian thành một màu lam u tĩnh. Dưới chân phản chiếu những gợn sóng lung linh, đêm đen đặc quánh hòa cùng màu xanh tĩnh mịch khiến người ta có cảm giác như đang chìm dưới đáy biển.
Tất cả sự sắp đặt tỉ mỉ này chỉ để làm nổi bật nhân vật chính của đêm nay.
Chùm đèn duy nhất chiếu thẳng xuống chiếc l*иg ở giữa, soi rõ một gương mặt xinh đẹp đến mức câu hồn đoạt phách.
Thiếu niên làn da trắng trẻo, mái tóc dài mềm mại như rong biển rũ trước ngực và đôi mắt xanh biếc trong suốt như nước, cổ tay mảnh khảnh bị xích trói trong l*иg. Cả người tựa như được gột nên từ biển sâu thần bí...
Điều quan trọng nhất là nửa thân dưới của cậu là một chiếc đuôi cá xanh lam phát sáng.
Chỉ cần chi tiết này thôi cũng đủ khiến cả khán phòng phát điên.
Người dẫn chương trình nở nụ cười: “Đúng vậy, đây chính là mỹ nhân ngư trong truyền thuyết và trên toàn thế giới chỉ có một. Nếu các vị muốn, có thể ra giá.”
“Nghe nói giọng hát của người cá rất hay.” Có người giơ tay: “Tôi ra giá, nhưng sao không để cậu ta cất giọng cho nghe thử?”
“Cảm ơn ngài Trương.” Người dẫn chương trình khom người cảm tạ. Giá tiền kia không hề nhỏ khiến anh ta càng thêm đắc ý. Anh ta xé tấm băng dính bịt miệng thiếu niên rồi dùng cây gậy nâng cằm cậu lên: “Bảo bối, có biết hát không?”
Đôi mắt xanh lam trong vắt của thiếu niên cuối cùng cũng động đậy, cậu gắt gao nhìn người trước mặt mà nhẹ cắn môi dưới.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía cậu.
Cuối cùng, đôi môi đỏ tươi cũng khẽ mở và giữa hai môi khẽ bật ra âm tiết đầu tiên.
Hải yêu cất tiếng hát.
Từ khi phát hiện đường dây buôn người này đến nay, Vương Dương và đồng đội đã theo dõi rất lâu.
Bây giờ rốt cuộc cũng có thể bắt người tại trận nên ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không khỏi nóng ruột chờ đợi lệnh tấn công cuối cùng.
Tay của Vương Dương còn chưa hạ xuống thì bộ đàm đã vang lên chỉ thị: “Cho người của cậu rút về trước, vụ này do tổ ưng tiếp nhận.”
“Gì cơ? Tổ ưng?” Cậu lính đầu đinh bên cạnh gãi đầu kinh ngạc: “Chẳng phải chỉ là vụ buôn người sao, sao họ lại đến?”
Tổ ưng không phải tổ chuyên án bình thường mà là một mật danh. Tên thật của nó là Cục hành động đặc biệt của Liên minh Dị năng giả.
Các vụ án do họ ra tay đều không phải ma thì quỷ thì là những sự kiện dị thường người thường không thể xử lý.
Vương Dương nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình lập tức ra lệnh: “Rút!”
“Cảm ơn anh em nhé!” Người tiếp nhận bên tổ ưng cười một tiếng với anh ta. Vương Dương khách sáo đáp vài câu, ánh mắt lại rơi vào người đàn ông cao lớn đứng không xa.
Người đàn ông khoác áo gió đen, chân mày sắc bén và đường nét nghiêng mặt lạnh lùng như tạc từ đá cẩm thạch, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía trước.
Đó chính là đội trưởng tổ ưng, Giang Lâm.
Vương Dương đã từng nghe truyền thuyết về anh.
Người này từng cầm một con dao găm một mình tiêu diệt mười hai yêu hồn ở núi Lộc Minh, chiến tích đến nay vẫn được ca tụng.
Tổ ưng vốn đã hành tung bí ẩn, có thể khiến Giang Lâm đích thân ra tay thì vụ này càng là trọng án trong trọng án.
Vương Dương liếc sâu vào căn biệt thự phía trước. Trong đó... rốt cuộc là thứ gì?
Dù là gì cũng không phải thứ một người bình thường như anh ta có thể điều tra. Vương Dương phất tay định dẫn đồng đội rút lui thì xung quanh bỗng vang lên tiếng hát.
Giống như một loại chú ngữ cổ xưa, mênh mang xa xăm. Khi tràn vào màng nhĩ, cả người anh ta như chìm trong làn nước, tứ chi thư giãn và cơn choáng váng ngọt ngào tràn đến khiến anh ta nhớ tới kẹo hồ lô thuở nhỏ, nụ hôn đầu với bạn gái và cả lần đầu tiên trên giường...
Ngọt ngào đến mức...
Chưa đủ, chưa đủ, còn muốn nhiều hơn nữa...
Tay Vương Dương điên cuồng vươn ra phía trước, hai chiếc nút tai liền được ấn vào tai anh ta.