Chương 11

“Phu nhân Giám đốc cũng là người Trung Quốc chúng ta, kết hôn ở Nhật Bản đã nhiều năm rồi. Chị ấy nghe nói tôi đang tìm việc làm thêm, nên đã giới thiệu tôi vào tiệm nướng này. Ban đầu không phải ở đây, mà là ở tổng tiệm bên Shibuya, sau này bên này mở tiệm mới, chị ấy mới điều tôi qua đây làm quản lý.”

Thẩm Luyện chưa bao giờ mong chờ lời giải thích của Trịnh Đinh Vũ, thậm chí, chưa bao giờ thực sự nghi ngờ chị ấy. Nhưng khi nghe Trịnh Đinh Vũ nói như vậy, đôi môi cô vốn quen mím chặt, một lần nữa lại vô thức giãn ra.

Hiện lên dấu vết của nụ cười.

Sau cuộc trò chuyện ngày hôm đó, Thẩm Luyện mới biết, Trịnh Đinh Vũ cũng như cô, đến Nhật Bản từ năm 18 tuổi. Ở Nhật Bản, chị ấy đã ở được tám năm rồi.

Sau này cô đã hỏi Trịnh Đinh Vũ, tại sao rõ ràng biết chị Lâm và Vương Ba buôn chuyện sau lưng mình mà chị ấy vẫn giả vờ như không biết.

Trịnh Đinh Vũ nói: “Người chẳng ai hoàn hảo, khi làm việc họ nghe lời và nhanh nhẹn là được.”

“Hơn nữa.” chị ấy khẽ thở dài đầy bất lực: “Tôi có thể trừng phạt họ thế nào đây? Tìm cớ trừ lương của họ hay sa thải họ? Chồng chị Lâm trốn sang đây rồi mất tích, trong nhà nợ một đống nợ, còn hai đứa con phải nuôi. Bố của Vương Ba sức khỏe không tốt, mỗi tháng đều chờ cậu ấy gửi tiền về cứu mạng. Tôi không đành lòng.”

Thẩm Luyện không nói nên lời, cô nghĩ, Trịnh Đinh Vũ thật giống một nữ hiệp.

Rõ ràng bản thân trông yếu đuối liễu yếu đào tơ như vậy, lại càng giống người cần được bảo vệ hơn.

---

Trường ngôn ngữ mà Thẩm Luyện theo học mỗi ngày chỉ có buổi chiều học. Những sinh viên có chí hướng thi vào một khoa tốt và có điều kiện sẽ tự đăng ký thêm các khóa học tư thục, Thẩm Luyện không có tiền, vì vậy ngoài công việc làm thêm ở tiệm nướng UGA năm buổi tối mỗi tuần, cô còn có cả buổi sáng rảnh rỗi.

Nhật Bản quản lý thời gian làm thêm của du học sinh rất nghiêm ngặt, mỗi tuần không được phép vượt quá 28 giờ, nếu bị phát hiện sẽ bị trục xuất về nước.

Thời gian làm thêm của Thẩm Luyện tại tiệm nướng UGA đã hoàn toàn chiếm trọn 28 giờ được pháp luật cho phép này.

Nhưng Thẩm Luyện không còn lựa chọn nào khác, cô phải tìm cách mạo hiểm.

Vì lúc đầu đến Nhật Bản quá vội vàng, bố mẹ cô hoàn toàn bị cô uy hϊếp nên miễn cưỡng gửi cô đi, vì vậy mọi việc họ đều làm rất cẩu thả, mơ hồ, càng tiết kiệm càng tốt.

Khi đến Nhật Bản, Thẩm Luyện mới biết, để tiết kiệm tiền, họ đã chọn cho cô khu trọ rẻ nhất của trường ngôn ngữ do môi giới giới thiệu – cách trường nửa giờ đi tàu điện ngầm, nhà trọ cũ nát, hai tầng, mỗi tầng đặt một tấm ván và một giường tầng là tính một phòng, một tầng chia ra hơn mười phòng, mỗi phòng chỉ vỏn vẹn năm sáu mét vuông.

Nhà bếp và nhà vệ sinh dùng chung, bẩn đến mức kinh tởm, giữa các phòng hoàn toàn không có cách âm, khách thuê phòng bên cạnh còn thường dùng ánh mắt ghê tởm đánh giá cô từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng buổi tối còn có người say rượu gõ cửa loạn xạ.

Thẩm Luyện sống ở đây, cả đêm không ngủ được, không dám ngủ.

Cô luôn nghe thấy tiếng chuột chạy lạch bạch trong phòng, tiếng người đi lại, nói chuyện, mở cửa đóng cửa ở phòng bên cạnh, cô luôn nghi ngờ có người đứng lâu trước cửa phòng cô, cố gắng cạy cửa phòng cô.

Cô mà ở thêm nữa, không chỉ cơ thể không chịu nổi, mà tinh thần cũng sẽ suy sụp.