Chương 40

Phan Quân ngắm nghía kiệt tác của mình, rất hài lòng gật đầu.

May mà đối phương có hẳn hai người, nếu chỉ có một người thì nàng còn phải dùng tay của mình để nhúng máu, vậy thì quá là ô uế tay nàng rồi.

Sau khi trói hai người vào cùng một gốc cây, thắt nút chết xong, nàng lấy hết đồ đạc còn lại trên người họ xong vỗ mông rời đi.

Khi trở lại đường lớn, Phan Quân còn thật sự nghiêm túc đối chiếu mặt trời với thời gian, xác định phương hướng đông tây nam bắc rồi chọn một con đường hướng về phía bắc mà đi.

Khi màn đêm buông xuống, Phan Quân tự tìm một số củi khô, tập trung linh lực vào đầu ngón tay xong vẽ một đạo hỏa phù giữa không trung, lúc này mới nhóm được lửa.

Có lửa, không chỉ có thể sưởi ấm, mà còn tạo được cảm giác an toàn.

Phan Quân thở dài, bẻ không ít những cành cây to có lá to trải xuống đất, bắt đầu ngồi xuống tu luyện.

Con mèo đen nhích người, ngoan ngoãn nằm trên mép đùi nàng, nửa ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng, vừa hấp thụ ánh trăng vừa lén lút hút một chút linh khí mà nàng kéo tới.

Hu hu, từ khi nó bỏ lại bản thể để trốn ra khỏi đan điền của nàng, những ngày tháng tự do tùy tiện hấp thụ linh lực tươi đẹp đã không còn nữa, giờ chỉ có thể lén lút meo meo "mượn" chút linh khí.

Nó rất nhớ bản thể của mình, nhớ cả đan điền của nàng nữa.