Chương 38

Cửa khẩu Giao Chương không nằm trong số bốn bến đò này.

Mãi đến trưa ngày hôm sau thuyền mới đến cửa khẩu Giao Chương.

Bà lão đã nói chuyện với người lái thuyền trước, khi thuyền đến cửa khẩu Giao Chương thì rẽ vào. Thuyền vừa cập bến, bà lão lập tức nắm chặt tay Phan Quân dẫn lên bờ, phía sau họ còn có một nam tử trung niên cao lớn khoảng ba mươi tuổi đi theo.

Vẻ mặt Phan Quân bối rối bị bà lão kéo lên bờ, đi được một đoạn mới nhận ra có người đi cùng họ, quay đầu lại nhìn thấy trong mắt nam tử trung niên có vẻ hung dữ không giấu được, nàng có chút sợ hãi nấp sau lưng bà lão, "Đây là ai vậy?"

Bà lão mỉm cười trấn an nàng: "Đây là nhi tử của bà, cháu đừng lo, nhìn nó trông có vẻ dữ nhưng thực ra là một người rất tốt."

nam tử trung niên cố gượng cười với nàng, làm cho cả khuôn mặt trông càng đáng sợ hơn.

Phan Quân lại có vẻ không nhận ra, yên tâm tâm mỉm cười, ngoan ngoãn chào: "Chào thúc thúc.”

"Được, được, được, chúng ta đi nhanh đi." Bà lão nói: "Từ đây đến An Dương còn một quãng đường rất dài, chúng ta phải nhanh lên, nếu không đêm nay sẽ không kịp nghỉ tại trạm dịch."

Bên ngoài cửa khẩu Giao Chương có một thị trấn, hai người dẫn Phan Quân đi thẳng ra khỏi thị trấn. Vừa rời khỏi khu vực có nhà cửa thì người trên đường cũng dần thưa thớt, con đường lớn nhanh chóng biến thành những con đường mòn nhỏ bên bờ ruộng, lại đi thêm được một đoạn cánh đồng cũng biến mất, hai bên con đường nhỏ hẹp chỉ còn lại cây cối và cỏ dại.

Thấy Phan Quân liên tục nhìn xung quanh, bà lão ước lượng khoảng cách, cuối cùng vẫn quyết định dụ nàng tự đi. Vì thế bà ta giải thích: "Đi đường nhỏ sẽ nhanh hơn, chúng ta có thể đến trạm dịch bên ngoài An Dương trước khi trời tối."

Phan Quân nhỏ giọng đáp lại, thấy nơi này cây cối rậm rạp, cỏ dại um tùm, không một bóng người bèn đến gần bà lão rồi nói nhỏ: "Bà ơi, cháu... cháu muốn đi vệ sinh."

Bà lão hiền hậu cười rộ lên "Bé ngoan không cần phải ngại, bà đi cùng cháu."

Bà lão ném túi hành lý cho nam tử trung niên, bảo gã ta chờ ở ven đường rồi kéo Phan Quân vào rừng.

Phan Quân đặt con mèo lên vai, khuôn mặt đỏ bừng nhìn bà lão.

Bà lão hiểu ngay, da mặt nữ hài tử rất mỏng nên tự giác quay lưng lại.

Phan Quân tỏ ra quá ngoan ngoãn, quá hiền lành. Suốt dọc đường, bà ta nói gì thì làm nấy. Thêm nữa, tiểu cô nương này trông còn nhỏ tuổi nên bà lão hoàn toàn không đề phòng.