Phan Quân hỏi: "Thuyền còn có thể dừng lại ở cửa khẩu Giao Chương giữa chừng sao?"
"Đương nhiên là được, không chỉ có thể dừng giữa chừng mà còn có thể lên thuyền giữa chừng nữa, lát nữa bà sẽ nói với người lái thuyền, cháu chỉ cần theo bà là được."
Vẻ mặt Phan Quân tin tưởng gật đầu, đôi mắt sáng ngời nhìn bà lão, thật là người tốt!
Mắt bà lão cũng sáng lên, khuê nữ ngoan!
Đi được một khoảng thời gian, thuyền bắt đầu đi gần vào bờ. Phía trước cách đó không xa có một bến đò nhỏ làm bằng gỗ, trên bờ có khoảng năm sáu người đang đứng, đồng loạt vẫy tay về phía thuyền.
Chờ thuyền vừa tới gần, có một người lái thuyền ném dây thừng lên bờ, rất nhanh thuyền đã được cố định, người lái thuyền đặt ván giậm lên bờ, những người đang chờ đợi trên bờ lập tức mang đồ lên thuyền, có người tiếp tục đi theo thuyền, có người chỉ đặt đồ rồi đi.
Thấy Phan Quân chăm chú nhìn, bà lão mới giải thích: "Đều là để kiếm sống cả, tiền công của người lái thuyền rất thấp, chỉ có thể bù đắp từ những chỗ này, cũng tiện cho những người nghèo khổ như chúng ta."
Phan Quân mỉm cười không nói gì, người khác thì nghèo khổ, nhưng bà lão ngồi cạnh nàng thì không phải.
Nàng liếc nhìn nam tử cao lớn đối diện, khóe miệng khẽ nhếch, bàn tay đang vuốt ve con mèo đen càng nhẹ nhàng.
Mèo đen trong tay nàng khẽ run run bộ lông, tiếp tục yên ổn nằm trong lòng nàng, đôi mắt trong veo như ngọc lưu ly nhìn bà lão bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Bà lão cũng liếc nhìn con mèo đen một cái nhưng không để trong lòng.
Dù mang theo một con mèo đi đường dài thì hơi lạ, nhưng tiểu cô nương này còn nhỏ, con mèo này trông có vẻ rất thân quen với nàng, lại nhìn hoàn cảnh của nàng thì cũng không có gì lạ lắm.
Chắc là sợ thú cưng ở nhà sẽ bị kế mẫu ngược đãi cho nên đi đâu cũng mang đi cùng.
Suốt dọc đường, hễ gặp ai vẫy tay là người lái thuyền sẽ dừng lại một chút. Phần lớn là các bến đò có thể dừng lại, nhưng có nơi thậm chí còn không có bến đò, người ta chỉ ngồi trên thuyền nhỏ chèo qua, đưa hàng hóa và người lên thuyền lớn.
Phan Quân quan sát suốt dọc đường, cũng suy đoán ra rằng, những hành khách không mua vé thuyền và không trả tiền ở trạm quan phương ban đầu này thì tiền thuyền đã trả sẽ được chia cho người lái thuyền, có lẽ còn phải "biếu" thêm cho quản lý bên trên.
Con thuyền này là thuyền quan của nha môn phủ Đại Danh, chuyên phục vụ cho thương nhân của phủ Đại Danh, suốt dọc đường chỉ dừng lại ở bốn bến đò chính thức, tiền vé thuyền thu được cũng chỉ đến từ bốn bến đò này.