Chương 36

Phan Quân run rẩy trong tay bà lão, khuôn mặt hiện lên vẻ hoảng sợ. Bà lão bèn nắm chặt tay cô, thương tiếc nói: "Đứa bé ngoan, chi bằng cháu đừng vội trở về, chờ khi cha cháu trở lại rồi hãy về nhà, như vậy dù mẹ kế cháu có giận đến đâu cũng không dám làm gì cháu đâu."

Phan Quân lộ vẻ dao động, nhưng sau một lúc lại khó xử lắc đầu: "Nhưng lần này cữu cữu rất giận vì bị đòi nợ, nhất định sẽ không cho cháu ở lại, cháu... cháu không biết đi đâu nữa..."

Bà lão đương nhiên biết rằng nhà cữu cữu sẽ không chứa chấp nàng, phàm là họ hàng có chút lương tâm cũng không thể nào yên tâm để con bé đi ra ngoài một mình như vậy.

Đây không phải là cố tình dâng người đến tay bà ta sao?

Người đã đến trước mặt, nếu bà ta không nhận thì thật sự là có lỗi với ông trời rồi.

Vì vậy bà lão nhẹ nhàng vỗ tay Phan Quân: "Cô bé ngoan, nếu cháu không chê thì theo bà về nhà ở vài ngày, chờ khi nào nghe tin cha cháu trở về rồi hẵng về nhà."

Đôi mắt Phan Quân sáng lên, định gật đầu nhưng rồi nghĩ đến điều gì đó lại lắc đầu: "Không được, kế mẫu của cháu có một người biểu huynh trong tộc làm quản sự nhỏ ở bến tàu Khai Phong, chính ông ấy đã đưa cháu lên thuyền. Nếu cháu về đến Khai Phong mà không về nhà thì chỉ sợ sau này không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Nhà cháu từ kinh thành dời đến Khai Phong, kế mẫu của cháu quen biết nhiều người ở Khai Phong, còn cháu... cháu không quen ai cả..."

Chút nghi ngờ cuối cùng còn sót lại trong lòng bà lão cũng biến mất. Bà ta vốn còn định hỏi, cô bé này nói nhà ở Khai Phong, nhưng sao lại nói giọng kinh thành?

Trong lòng bà lão lập tức hình dung ra hoàn cảnh của Phan Quân.

Mẹ ruột đã qua đời, cha ruột vì làm ăn mà đưa cả nhà đến Khai Phong, ở đó tục huyền rồi giao nữ nhi và chuyện trong nhà cho kế thất quản lý, còn ông thì đi buôn bán, kết quả là kết thất không chứa chấp được nữ nhi của người vợ trước...

Nụ cười trên khuôn mặt bà lão càng rạng rỡ, nhẹ nhàng vỗ bàn tay nhỏ bé của Phan Quân, nói: "Cô bé ngoan, cháu không cần lo lắng, chúng ta không đến trấn Chu Tiên mà sẽ dừng lại ở cửa khẩu Giao Chương."

Vẻ mặt Phan Quân bối rối hỏi: "Đó là nơi nào?"

Bà lão đáp: "Đó là một bến đò ở phủ Chương Đức, cách An Dương không xa, nhà bà ở An Dương. Cháu theo bà về nhà ở một thời gian, chờ khi nào cha cháu trở về, bà sẽ bảo con trai bà đưa cháu về, rất thuận tiện."