Chương 35

"Này, nha đầu ngươi không muốn sống nữa à, thuyền sắp khởi hành rồi mà còn dám nhảy lên, người lớn nhà ngươi đâu?"

Phan Quân thở gấp, rút từ trong tay áo một nắm tiền đồng rồi nói: "Người nhà ta đang đợi ở phủ Khai Phong."

Nàng trả tiền vé, đi đến vị trí sát mép thuyền nhất xong ngồi xuống, thuyền vừa rời bến không lâu, nàng đã trông thấy Huyền Diệu và Đào Quý hối hả chạy đến bến tàu.

Nàng lập tức ngả người ra sau, nép mình trong bóng tối nhìn họ lần lượt hỏi thăm từng thuyền.

Mèo đen "meo" một tiếng, "Tốc độ của họ nhanh thế này, ngươi có chạy thoát được không?"

Phan Quân cũng cảm thấy tốc độ của bọn họ nhanh quá đến mức kỳ lạ, trừ khi sau khi nàng chạy mất bọn họ đã nhanh chóng tìm ra hướng mà nàng rời đi nhưng rõ ràng lúc đó nàng đã làm đủ cách để che dấu...

Phan Quân: "Nếu bọn họ tìm thì cũng sẽ đi về phía bắc, chắc chắn không nghĩ ra rằng chúng ta lại đi về phía nam đến Khai Phong trước rồi mới quay lại về phía bắc, như vậy mới có thể đánh lạc hướng..."

Phan Quân nói đến đây thì dừng lại, cau mày: "Ngươi nói đúng, tốc độ của bọn họ nhanh quá, rất có thể cũng đã đoán được ta sẽ đi Khai Phong..."

"Tiểu cô nương, ngươi lẩm bẩm một mình cái gì thế?" Một bà lão trông rất hiền từ lo lắng nhìn nàng: "Ngươi còn nhỏ tuổi như vậy, cha nương nhà ngươi sao dám để ngươi ra ngoài một mình?"

Phan Quân nhìn bà một cái rồi quét mắt nhìn quanh khoang thuyền, giọng nói nho nhỏ vang lên: "Nương ta đã chết, cha ta... đi buôn bán, trong nhà do mẹ kế quản gia, nàng bảo ta đến phù Đại Danh tìm cữu để đòi tiền. Cữu cữu nợ nhà ta rất nhiều tiền."

Rõ ràng bà lão không ngờ nàng lại thật thà như vậy, ngẩn ra một lúc rồi hỏi: "Vậy, vậy ngươi có lấy được tiền không?"

Phan Quân lắc đầu, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Không có, cậu ta chỉ cho ta một ít tiền đồng rồi bảo ta về nhà. Ta... ta không không lấy được tiền nên không dám về nhà… "

"Đứa bé đáng thương." Bà lão nắm lấy bàn tay nhỏ nàng vỗ về an ủi, thương hại nói: "Cha cháu không có ở nhà, dù có bao nhiêu ấm ức cũng không ai đứng ra làm chủ cho cháu.

Mẹ kế của cháu thật độc ác, từ Khai Phong đến Đại Danh xa xôi như vậy mà lại để cháu đi đường một mình, cháu đi tay không về nhà thế này, làm sao mà sống yên ổn được?"

Ánh mắt bà lão càng thêm hiền hậu, khuôn mặt đầy lo lắng nói: "Lão bà tử ta không có kiến thức gì nhưng đã đi qua nhiều nơi, gặp qua nhiều người, những kế mẫu độc ác như thế thường hay tìm cớ để bán tiểu cô nương trong nhà..."