Đào Quý nghe vậy, tức giận thở phì phò, làm gì có kẻ bắt cóc nào dám bắt nàng ấy đi?
Nàng ấy tự chạy đi thì có!
Đào Quý nhìn xiên kẹo hồ lô trong tay, tức giận đến mức muốn ném đi nhưng nâng tay lên lại thấy nó thật vô tội, không nên trút giận lên nó.
Đang lúc đau khổ, Huyền Diệu lưng mang bọc đồ, tay cầm kiếm đi ra.
Đào Quý tủi thân nhìn náng ấy: "Sư muội, ta, ta không trông chừng được nàng ấy, để nàng ấy chạy mất rồi."
Sắc mặt Huyền Diệu lạnh lẽo, cũng không trách cứ Đào Quý mà nhìn vào hai xiên kẹo hồ lô trên tay hắn ta, đếm số lượng rồi tính nhẩm trong đầu, lát sau nói: "Quẻ thượng vi Khảm, quẻ hạ vi Tốn, thủy phong tỉnh, nàng ấy tự chạy thì sẽ chạy không thoát, lâm thủy, hướng nam, đến bến tàu, chúng ta đi Khai Phong."
"Ừm ừm!" Đào Quý gật đầu thật mạnh, nhắm mắt theo đuôi Huyền Diệu đi đến bến tàu.
Hừ, mai hoa dịch sổ của sư muội hắn ta lợi hại thế này, muốn chạy, cửa cũng không có, cửa sổ cũng không!
Hai mắt Đào Quý bốc lửa, hừng hực khí thế tiến về phía bến tàu.
Khi đến bến tàu, trông thấy hàng chục chiếc thuyền, có chiếc đã rời bến, có chiếc thì đang chờ vào bến, nhiều không kể xiết. hắn ta nhất thời ngẩn người: "Nhiều thuyền như vậy, nàng ấy trốn trên chiếc thuyền nào?"
Huyền Diệu nhíu mày, phát hiện không thể tính toán được chi tiết hơn, dứt khoát thôi: "Trước tiên cứ tìm một vòng, nếu không tìm thấy thì đi thẳng đến phủ Khai Phong."
Lúc này, Phan Quân đang trốn trên một chiếc thuyền lớn.
Phan Quân có tiền, vì nàng hay bệnh tật, không chỉ cha nàng thích dùng tiền dỗ dành nàng mà đại ca và nhị ca cũng thích. Chỉ là...
Chủ yếu là tiền đồng, một thỏi bạc duy nhất vẫn là do nàng tò mò, nên cha nàng mới cho nàng một thỏi, không lớn, nặng năm lạng bạc quan.
Khi Đào Quý đi về phía đại thúc bán kẹo hồ lô thì nàng đã ngừng khóc, sau đó trong khoảnh khắc khi mọi ánh mắt đều hướng về Đào Quý, nàng nhanh chóng lẩn vào đám đông như con cá trạch nhỏ.
Nàng chạy nhanh về phía bến sông, lúc ăn mì nàng đã nghe thấy người ta bàn tán, thuyền nhỏ sẽ đi Khai Phong, đủ người là đi, còn thuyền lớn là thuyền quan, định kỳ một canh giờ đi một chuyến, bất kể người hàng có đầy hay không.
Chỉ còn chưa đến một khắc là đến giờ.
Nàng ôm mèo lao đến bến tàu, vừa lúc người lái thuyền đang tháo dây thừng, dùng sức đẩy thuyền ra...
Phan Quân không nói một lời mà lao thẳng về phía trước, nhảy một cái vững vàng đứng trên boong thuyền.