Chương 33

Chưa dứt lời, mắt Phan Quân đã đỏ lên, không đợi Đào Quý kịp phản ứng, những giọt nước mắt lớn như viên trên châu đã rơi xuống, Phan Quân tức khắc khóc không thành tiếng.

Ban đầu nàng chỉ định giả vờ, nhưng nói xong lại nhớ đến nhị ca mới có mười bốn tuổi, bản thân huynh ấy vẫn còn là một tiểu tử nghịch ngợm lại bị đeo xiềng rồi kéo đi. Nghe nói họ bị lưu đày đến Đại Đồng phải sung quân trấn giữ biên cảnh, là tầng lớp thấp nhất trong binh sĩ.

Phan Quân khóc òa.

Người qua đường không khỏi dừng lại nhìn.

Đào Quý luống cuống tay chân: "Ngươi, ngươi, ngươi đừng khóc nữa, chẳng phải chỉ là kẹo hồ lô thôi sao, ta mua cho ngươi là được."

Nói rồi, hắn ta rút tiền đi mua.

Đại thúc bán kẹo hồ lô cũng dài cổ nhìn về phía này, thấy Đào Quý rút tiền ra thì lập tức cười tươi đón lấy, còn rút ra một xiên to nhất, đỏ nhất từ đống cỏ khổ: "Đạo trưởng, cái này ngọt nhất, nhiều đường nhất."

Đào Quý nhìn qua thấy hài lòng, nghĩ một lát rồi chỉ vào một xiên khác trên cùng: "Lấy thêm một xiên nữa."

Hình như sư muội cũng thích ăn đồ ngọt, vừa hay mỗi người một xiên.

Đào Quý cầm hai xiên kẹo hồ lô mỗi tay một cái, tươi cười rạng rỡ quay người lại, nhưng nơi Phan Quân vừa đứng đã trống không.

Nụ cười trên mặt hắn ta khựng lại, tức khắc cảm thấy tay chân lạnh buốt, nhìn khắp xung quanh, người vừa nãy mới còn khóc hu hu giờ chẳng còn thấy bóng dáng đâu cả. Phía trước, phía sau, trên con đường dài không có ai trông giống Phan Quân.

"Nàng nàng nàng" Đào Quý lo lắng quay đầu hỏi đại thúc bán kẹo hồ lô, "Người đâu, nàng ấy đâu?"

Chú bán kẹo hồ lô cũng nhìn xung quanh một vòng, sắc mặt biến đổi: "Nguy rồi, chẳng lẽ là gặp phải kẻ ăn mày rồi rồi?"

Đào Quý cầm xiên kẹo hồ lô chạy vọt vào tiệm may, trong tiệm chỉ có lác đác vài người, căn bản không có Phan Quân, "Chủ tiệm, tiểu cô nương vừa đứng ở bên ngoài cùng ta có đi vào đây không?"

Chủ tiệm nói: "Không có mà..."

Không đợi chủ tiệm nói xong, Đào Quý đã như lao ra đường cái như một cơn gió, nhìn trái nhìn phải rồi chọn một phương hướng đi thẳng về phía trước, ánh mắt nhìn khắp mỗi người ở bên đường, vẫn không có Phan Quân.

Mắt hắn ta đỏ lên, hung hăng dậm chân rồi quay người chạy về phía cửa hàng, hét lên: "Sư muội, sư muội, mau ra đây đi, ta để Phan Quân chạy mất rồi!"

Mà ở bên ngoài, đại thúc bán kẹo hồ lô đã tốt bụng giúp hắn ta thông báo: "Mọi người mau giúp tìm kiếm, kẻ bắt cóc chắc chưa đi xa đâu..."