Chương 32

Con mèo đen cứng người một lúc, rồi sau đó nhận lấy số mệnh bi thảm nghiêng đầu dựa vào ngực nàng, không nói gì nữa.

Phan Quân hài lòng gật đầu nói với Đào Quý: "Nhìn đi, nó thích cái tên đó."

Đào Quý: …

Huyền Diệu bỏ đũa xuống, đếm tiền đồng đặt lên bàn rồi đứng dậy nói: "Đi thôi."

Đào Quý vội vàng đặt đũa xuống, lau qua miệng xong kéo Phan Quân đuổi theo.

Phan Quân lảo đảo vài bước mới giữ được thăng bằng.

Đi qua một cửa hàng may quần áo, Huyền Diệu nhìn lên cửa hàng rồi quay sang nói với Đào Quý: "Huynh chờ ở đây."

Lúc Huyền Diệu nhìn về phía nàng, Phan Quân vội nói: "Ta không muốn mua thứ gì cả, ta ở ngoài này chờ với huynh ấy."

Huyền Diệu nhíu mày, nghĩ đến việc hiện tại nàng ấy đang bất tiện, cũng thật sự không muốn người khác biết, cho dù Phan Quân cũng là một cô nương đi nữa.

Nàng ấy nhìn Đào Quý, dặn dò: "Trông coi nàng ấy."

Đào Quý đảm bảo: "Sư muội cứ yên tâm, ngươi đi vào trong đó thì ta sẽ điểm huyệt đạo của nàng ta, để nàng ta không di chuyển được, vừa bị phong bế kinh mạch vừa điểm huyệt thì dù nàng ta có thông minh thế nào cũng không thể chạy thoát."

Phan Quân tức giận: "Các người cũng quá xem thường ta rồi, ta đã đồng ý đi cùng các người rồi, suốt dọc đường này ta có chạy trốn chưa?"

Huyền Diệu bèn đồng ý với cách làm của Đào Quý, quay lưng đi vào cửa hàng quần áo.

Huyền Diệu vừa đi, Đào Quý liền dựng thẳng hai ngón tay lên rồi tiến lại gần.

Phan Quân hừ một tiếng với hắn ta, cũng không phản kháng, chỉ quay đầu đi chỗ khác.

Sự ngoan ngoãn của nàng khiến sự đề phòng của Đào Quý giảm bớt nhiều, hắn ta đang chuẩn bị điểm huyệt của nàng thì Phan Quân đột nhiên la lên: “Đợi một chút.”

Đào Quý dừng lại, hỏi: “Làm gì vậy?”

Phan Quân chỉ vào sạp kẹo hồ lô cách đó không xa: “Ta muốn ăn cái đó, ngươi chỉ điểm huyệt chân ta thôi còn tay thì giữ lại, cho ta ăn một cây kẹo hồ lô được không?”

Đào Quý: “Mới ăn xong mì mà đã đói rồi? Đây là cái bụng gì vậy…”

Phan Quân lập tức buồn bã, giọng nói đầy tổn thương: “Từ nhỏ ta đã yếu ớt, từ khi sinh ra chưa bao giờ ra khỏi nhà, mới chỉ nghe nói có kẹo hồ lô chứ chưa từng được nếm thử. Nhị ca của ta đã hứa với ta, chờ khi ta khỏe lại, chỉ cần có thể ra ngoài thì sẽ mua kẹo hồ lô cho ta, nhưng ca ca còn chưa kịp mua kẹo thì đã phải theo cha ta đi Đại Đồng, ta lớn như vậy mà chưa từng được ăn kẹo hồ lô…”