Hai chân trước của con mèo đen đã khỏi hẳn, nhưng một chân sau vẫn còn hơi rủ xuống.
Đào Quý đã bó xương giúp con mèo, không chỉ chỉnh lại xương chân mà còn dùng cành gỗ nhỏ để buộc chân nó lại.
Cho nên suốt chuyến đi này, người hạnh phúc nhất chính là con mèo đen, nó không phải là được Đào Quý bế thì cũng được Phan Quân ôm, ăn no rồi ngủ kỹ, ngủ đủ rồi thì ngắm cảnh, nằm trong vòng tay loài người không chỉ đỡ tốn sức mà còn không lạnh không nóng, mềm như cục bông. dù sao thì Phan Quân ghen tị vô cùng, hận không thể để mình cũng có thể giả vờ bị gãy chân để được người khác bế.
Con mèo đen rất quấn Phan Quân, không thấy một chút là sẽ kêu lên, khi Huyền Diệu và Phan Quân đi vệ sinh hoặc thay đồ gì đó nó cũng kêu "meo meo meo", Đào Quý trông vậy thì có hơi ghen tị, rõ ràng là suốt dọc đường hắn ta đối xử với nó rất tốt.
"Vẫn chưa từng hỏi ngươi, nó tên gì?"
Phan Quân cúi đầu liếc nó một cái rồi nói: "Tiểu Hắc, nó tên là Phan Tiểu Hắc."
Con mèo đen tức giận từ chối, kêu lên: "Ta tên là Linh Cảnh, Linh Cảnh!"
“Đừng kêu nữa” Phan Quân đáp lại trong đầu: “Bọn họ nghe không hiểu lời của ngươi đâu, vả lại Linh Cảnh không phải tên của ngươi, nó là tên của một vật thể, ngươi có thể tên là Linh Cảnh, nếu sau này người khác chế tạo ra một vật có công năng giống như vậy cũng có thể gọi là Linh Cảnh.
Cái này giống với những thanh kiếm trên tay họ, đều gọi là kiếm, nhưng để khác biệt thì phải đặt tên cho chúng nó.”
Con mèo đen sửng sốt, sau khi suy xét một chút thì chấp nhận, nói: "Ta không muốn tên là Tiểu Hắc, ngươi phải đặt cho ta một cái tên dễ nghe chút."
Phan Quân lại mỉm cười, ôm nó vào lòng rồi ngẩng đầu cười với Đào Quý: "Ngươi nhìn nó cả thân đen xì, có phải trông đen như long tinh không?"
Đào Quý nhìn con mèo đen, gật đầu, "Đúng thật là rất đen."
"Vì vậy nó tên là Tiểu Hắc, theo họ Phan của ta, gọi là Phan Tiểu Hắc."
Đào Quý: "… Tại sao không gọi là Long Tinh? Long Tinh nghe hay hơn nhiều."
Con mèo đen liên tục gật đầu, giận dữ trợn to đôi mắt trông như ngọc lưu ly với Phan Quân.
"Bởi vì ta cứ thích gọi nó là Tiểu Hắc," Phan Quân vuốt ve bộ lông mềm mại của nó , nói: "Cho dù tên có hay hơn nữa cũng khó mua được vui vẻ của ta, phải không Tiểu Hắc, ngươi sẽ không phản đối ta chứ?"