Chương 30

Phan Đào quỳ nửa gối trước mặt bà, khẽ nói: "Mẫu thân, chúng ta về quê với ông bà, đến nhà rồi sẽ ổn thôi, mọi thứ sẽ tốt hơn."

Nước mắt Phan lão thái thái tuôn rơi, nghẹn ngào nói: "Lần này về Phủ Thường Châu xa ngàn dặm, gia cảnh đơn bạc, già trẻ có đủ, biết đi sao đây?"

Khi hài tử kia trốn đi, bà hoang mang không biết làm gì, ngay cả tiền bạc cũng chưa kịp chuẩn bị cho nàng. Cả gia đình họ trở về cố hương đã gian nan, huống chi là tiểu oa nhi đây?

Phan lão thái thái chỉ có thể hỏi hết một lần lại một lần: "Tiền bạc chuẩn bị đủ chưa? Giấy thông hành chuẩn bị đủ chưa?"

Phan Đào biết bà không hỏi về gia đình họ mà là về Phan Quân, nước mắt ông ấy cũng chảy xuống, nhưng chỉ có thể gật đầu, nghẹn ngào trả lời: "Đã chuẩn bị đủ rồi, mẫu thân, người đừng lo lắng, hết thảy sẽ ổn thôi, mọi thứ sẽ bình an."

Bà Phan nghĩ đến gia đình trưởng tử bị lưu đày ở Đại Đồng, cuối cùng cũng cố gắng lấy lại tinh thần, cùng mọi người thu dọn hành lý và chuẩn bị lương thực cho chuyến đi.

Ngày hôm sau, người nhà Phan gia từ biệt hàng xóm, ngồi lên chiếc xe thuê từ hành quán xuất phát về phía nam.

Họ mang theo nhiều hành lý, lại có người già yếu, xe di chuyển có phần chậm chạp, dự tính mất khoảng mười đến mười lăm ngày mới đến được Phủ Thường Châu.

Trong khi đó, ba người Phan Quân chỉ dựa vào hai cái đùi, thỉnh thoảng nhờ xe qua đường nên tốc độ nhanh hơn nhiều. Chỉ trong ba ngày họ đã từ kinh thành đến Phủ Đại Danh.

Lúc này, ba người đang ngồi ở một quán nhỏ ven sông ăn mì. Phan Quân ngẩng đầu nhìn kênh đào nhộn nhịp cách đó không xa, hỏi: "Tại sao chúng ta không đi thuyền?"

Đào Quý: "Không có tiền."

Phan Quân: "Cũng đúng, một đạo sĩ lại phải tá túc trong chùa hòa thượng, nghĩ cũng biết là không có tiền rồi."

Đào Quý lập tức cảm thấy bát mì trong tay không còn ngon nữa. hắn ta ngừng đũa nhìn nàng: "Ngươi có ăn nữa không? Nếu không thì chúng ta lập tức khởi hành, ngày mai phải đi đến Phủ Khai Phong."

Phan Quân - người đã đi đến đau nhức mỏi chân mặt không chút thay đổi cúi đầu ăn mì. Cả đời nàng chưa bao giờ bộ qua nhiều đường thế này.

Con mèo đen ngồi bên cạnh ăn xong bát mì trước mặt nó, nhẹ nhàng dùng móng vuốt lau miệng, kêu meo meo hai tiếng rồi đưa chân ra với Phan Quân..

Phan Quân vô cảm lấy một chiếc khăn tay xoa xoa móng vuốt cho nó, thấy khóe miệng của nó sáng bóng, định lau giúp, nhưng con mèo đen đột nhiên quay đầu đi, vẻ mặt chán ghét đẩy tay nàng ra.