Phan gia đang gói ghém hành lý.
Sự việc ba ngày trước có lẽ đã khiến họ hoảng sợ, Phan gia quyết định dọn về quê nhà, không ở lại kinh thành nữa.
Khi thấy cẩm y vệ lại đến, vẻ mặt Phan Đào trông rất khó coi, nhưng vẫn phải cố gắng xốc lại tinh thần đối phó.
Lưu Cảnh đi một vòng trong nhà họ, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, rồi hỏi: "Con chim giấy treo dưới hành lang hôm đó là của ai làm?"
Phan Đào thấy con chim giấy trong tay hắn ta, tim đập thình thịch, cười gượng nói: "Đại nhân nói chim giấy nào nhỉ, hôm đó hỗn loạn, cả nhà mật gan nát bét, Phan mỗ hoàn toàn không nhớ gì về con chim giấy."
Lưu Cảnh cười như không cười nhìn về phía ông ấy, tay khẽ gõ vào chuôi đao, Phan Bách ở bên cạnh vội nói: "Đại nhân, con chim giấy này là ta treo lên. Ta thấy nó trên một gian hàng nhỏ bên ngoài, thấy thú vị nên mua về treo."
Cậu chạy vọt vào trong nhà lấy một túi bạc, nhét vào tay Lưu Cảnh, kính cẩn nói: "Đại nhân thấy con chim giấy này không vừa mắt? Hay là tiểu tử mua lại con khác..."
Lưu Cảnh nhận tiền, hừ lạnh một tiếng, không trả con chim giấy lại cho cậu mà quay người rời đi.
Không ai biết liệu hắn ta ta chỉ tùy tiện tìm một cái cớ để tống tiền hay là thực sự phát hiện ra điều gì từ con chim giấy này mà tiện thể lấy tiền.
Mặc kệ là thế nào thì Phan gia cũng không thể chịu nổi.
Hắn ta vừa rời đi, Phan Đào lập tức nói: "Chúng ta không thể ở lại đây nữa, sáng mai phải rời đi."
Vương thị: "Nhưng còn đồ đạc..."
"Những thứ không mang đi được thì tặng cho hàng xóm, nếu không thì để lại cho chủ nhân tiếp theo. Sáng mai chúng ta sẽ lên đường." Phan Đào ngắt lời bà ấy: "Tính mạng quan trọng hơn, rõ ràng cẩm y vệ sẽ nắm chặt chúng ta không buông."
Vương thị lo lắng không thôi, hạ thấp giọng nói: "Chúng ta cứ đi như vậy, nhỡ nàng ấy quay lại không thấy chúng ta thì phải làm sao?"
Phan Đào: "Chớ có lên tiếng, từ nay về sau không được nhắc đến nữa, cẩn thận tai vách mạch rừng."
Phan Đào cảm thấy đau lòng khôn xiết, trong lòng ê ẩm như bị kiến gặm nhấm, ba ngày rồi, nếu nàng có thể quay lại thì đã quay lại từ lâu rồi.
Phan Đào vào nhà để thông báo với mẫu thân về việc sáng mai khởi hành.
Phan lão thái thái mở miệng rồi lại khép miệng định hỏi, muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi.
Cẩm y vệ ở khắp nơi, ai cũng không biết họ đang lẩn trốn ở đâu để giám sát rình rập.