Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Lưu Cảnh, hòa thượng vội vàng nuốt lời định nói xuống bụng rồi đồng ý ngay tức khắc.
Lưu Cảnh nhìn thẳng vào mắt ông ta, từng chữ từng chữ nói: "Tốt nhất là chặt ngay, vết chém này nhìn thật xấu xí, quá dọa người."
Hòa thượng vội vàng đồng ý, hứa hẹn nói: “Bần tăng sẽ lập tức chặt cây.”
Lưu Cảnh nhìn thoáng qua xung quanh một lần cuối rồi nói: "Lát nữa ta sẽ quay lại kiểm tra." Ý của hắn ta là phải chặt trước khi hắn ta quay lại.
Hòa thượng bất đắc dĩ đồng ý.
Lưu Cảnh lại đi vào chùa từ cổng sau. Lần này, hắn ta càng chú ý tới dấu vết trên mặt đất kỹ hơn.
Nhưng khi vào cổng sau, đường đi được lát bằng đá xanh, người qua lại trong chùa rất nhiều, hắn ta không tìm ra được thứ gì cả.
Hắn ta đành đi tìm vị sư trông coi chùa để hỏi những người ra vào chùa hôm nay: "Có tiểu cô nương nào độ tầm bảy tám tuổi đã ra vào chùa ngày hôm nay không?"
Vị sư tiếp khách kia suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Hôm nay không có tiểu nữ khách nào."
Lưu Cảnh nhíu mày, nghĩ rằng mình đã phán đoán sai rồi nên trở lại rừng mai.
Hòa thượng đã dẫn người đến đốn cây mai. Các cành cây bị chặt ra chất đống lộn xộn trên mặt đất, hiện trường trông vô cùng hỗn loạn.
Vốn dĩ việc tìm bằng chứng đã khó, bây giờ hiện trường lộn xộn lại càng không nhìn ra được cái gì.
Lưu Cảnh đứng một bên, vẻ mặt không vui không buồn mà nhìn một lúc lâu, cho đến khi hòa thượng cẩn thận nói: "Thí chủ, cây mai này đã trồng lâu rồi, rễ cắm rất sâu, rất khó để đào lên. Chúng ta định để đến ngày mai..."
"Không cần đào nữa," Lưu Cảnh nói: "Tôi thấy rễ cây mai vẫn tốt lắm, có thể đâm chồi lại, cứ để thế đi."
Hòa thượng: ... Sao ngài không nói sớm đi, ta còn chừa lại mấy cành cây rồi, giờ chỉ còn lại hai cái gốc cây thôi.
Nhưng hòa thượng không dám bác bỏ lời của cẩm y vệ, chỉ có thể đồng ý, cam kết rằng sẽ nhanh chóng để cây đâm chồi và phát triển lại.
Lưu Cảnh quay người trở về Trấn Phủ Ti.
Vương Dũng vẫn chưa quay về.
Vương Dũng không xuất hiện suốt ba ngày, Trấn Phủ Ti cuối cùng cũng phái người đến nhà gã tìm mới biết rằng Vương Dũng cũng đã ba ngày không về nhà, lúc này Trấn Phủ Ti mới cảm thấy có điều bất thường.
Nhưng Lưu Cảnh không nói gì cả.
Hắn ta đặt những mảnh vụn gỗ và con chim giấy vào cùng một hộp, sau đó đóng hộp lại và đặt vào ngăn kéo. Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn ta vẫn quyết định cầm con chim giấy đến Phan gia.