Chương 25

Phan Quân: "Ngươi cũng học nghệ ở núi Long Hổ à?"

"Tất nhiên là không, ta là đạo sĩ của Tam Thanh Quán trên núi Tam Thanh, sư muội ta cũng tu luyện ở Tam Thanh Quán, lần này chính là mang ngươi về Tam Thanh Quán tu tâm..."

"Tam sư huynh!" Nữ tử cầm một bộ xiêm y tiến vào, rất không đồng ý nhìn hắn ta.

Đào Quý tức khắc hoàn hồn, hắn ta đây là đã tiết lộ hết gốc gác của mình rồi.

Vì thế hắn ta lườm Phan Quân một cái, quay lưng tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Nữ tử nói: "Đi thôi, đến phòng ta thay quần áo, mê trận ở rừng mai không thể giữ chân người đó được bao lâu, hắn ta sẽ hoặc là phát hiện ra thi thể, hoặc là sẽ tìm đến trong chùa."

Phan Quân ngoan ngoãn đi theo nàng.

Bộ quần áo mà nữ tử mang đến là quần áo xanh đen rất thông dụng, đã cũ khoảng năm phần, là quần áo của nam hài tử, sau khi nàng mặc vào thì tay áo hơi dài, nhưng chỉ cần xắn lên là tốt rồi.

Thật ra Phan Quân không muốn mặc lắm, mặc dù nàng có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm trên quần áo, rõ ràng là đã giặt qua nhưng nàng vẫn không quen.

"Xiêm y này là của ai?"

Nữ tử đã thu dọn đồ đạc của mình xong, buộc cái gói lên lưng, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn nàng một lúc rồi nói: "Lấy ở thiện đường của chùa, khách hành hương đến đến cúng hương có người sẽ dâng tiền dầu hương, có người sẽ giặt sạch quần áo không dùng nữa trong nhà mang đến đây, để những người khác cần dùng thì lấy."

Phan Quân không còn bận tâm nữa, nàng sắp xếp quần áo đã thay ra, dùng một miếng vải nhỏ mà nữ tử đưa cho để buộc lại, học cách của nàng ấy buộc vào sau lưng.

Ừm, nàng cũng là người có hành lý rồi.

Đào Quý ở ngoài gọi một tiếng, nữ tử lập tức kéo nàng lên nói: "Ta tên là Huyền Diệu, tốt nhất là trên đường đi ngươi ngoan ngoãn chút, ta cũng không dễ lừa như sư huynh ta đâu."

Hai người tụ họp lại, ngay lập tức đi từ cửa hông rời khỏi chùa.

Ngay sau khi họ đi, Lưu Cảnh cuối cùng cũng thoát ra khỏi mê trận trong rừng mai, đẩy cửa sau của chùa ra.

Hắn ta nhíu mày tìm kiếm trong chùa, không thấy dấu vết của Vương Dũng, nghĩ một lát, hắn ta vẫn theo cảm giác của mình quay lại rừng mai tiếp tục tìm, chỉ có điều lần này, hắn ta bắt một hòa thượng đi cùng.

Rõ ràng là rừng mai này có điều quái lạ, đã là rừng của chùa thì hòa thượng phải biết kỳ lạ ở đâu.