Kiều Nam Văn hé miệng đón nhận nụ hôn của anh. Cô không nhắm mắt, mà chăm chú nhìn Lục Tẫn Lâm. Anh có một khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta khó thở, đôi mắt sắc sảo, hàng mày rậm rạp, sống mũi cao thẳng tắp. Khi cười, anh có hai chiếc răng nanh nhỏ, trước đây anh thường dùng nó để cắn cô, những chiếc răng nanh ghim sâu vào da thịt, cắn Kiều Nam Văn đến rướm máu.
Kiều Nam Văn cảm thấy, Lục Tẫn Lâm ẩn chứa một khuynh hướng bạo lực tiềm tàng. Dù anh đang cố gắng kiềm chế, cô vẫn có thể nhìn thấy được du͙© vọиɠ khát máu đang chực chờ bùng nổ trong đáy mắt anh.
"Nhìn anh như vậy làm gì? Thèm khát sắc đẹp này hay là muốn gϊếŧ anh?" Lục Tẫn Lâm buông tha đôi môi sưng mọng của cô, đối diện với ánh mắt đẫm lệ của cô. Khóe môi anh cong lên đầy nguy hiểm, như một mãnh thú đang đánh giá con mồi sắp sửa vồ lấy.
"Đồ thần kinh." Kiều Nam Văn vùng vẫy đẩy anh ra.
Lục Tẫn Lâm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngậm từng ngón tay vào miệng, cắn mạnh.
Kiều Nam Văn đau đớn kêu lên một tiếng, đầu ngón tay dùng sức ấn sâu vào trong miệng anh, móng tay sắc nhọn cào xé thành trong khoang miệng anh, lập tức rướm máu.
Lục Tẫn Lâm đột nhiên bật cười, điệu cười quái dị như một kẻ biếи ŧɦái, hai chiếc răng nanh sắc nhọn lại lộ ra, càng thêm phần đáng sợ.
Kiều Nam Văn muốn bỏ chạy, nhưng đã muộn, anh kéo mạnh cô lại, ném thẳng lên giường. Anh cao đến mét tám sáu, cả thân hình to lớn đè nặng lên người Kiều Nam Văn, khiến cô bị đè đến đỏ bừng mặt, l*иg ngực vừa tức vừa đau, gần như không thể thở nổi.
Trước đây, cô từng bị rơi xuống nước, khi không thể thở trong làn nước lạnh lẽo chính là cảm giác này.
Lục Tẫn Lâm cúi xuống hôn lên cổ cô, khoang miệng vừa bị Kiều Nam Văn dùng móng tay cào rách vẫn còn rỉ máu tươi.
Máu trong miệng anh chảy ra, dính lên làn da trắng nõn của Kiều Nam Văn, một mùi tanh nồng nặc, ghê rợn lan tỏa.
Kiều Nam Văn run rẩy sợ hãi, cô ôm lấy đầu Lục Tẫn Lâm, vùi mặt vào mái tóc anh, hôn lên, liếʍ lấy lưỡi anh, nhỏ giọng van xin: "Chồng à, đừng như vậy mà..."
Lục Tẫn Lâm ôm chặt lấy eo cô, ngón tay hư hỏng cù lét cô, hơi thở nặng nề, nóng rực phả vào vành tai cô. Rõ ràng là du͙© vọиɠ đã đốt cháy lý trí anh, anh bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo của cô.
"Đừng mà... lát nữa Duyên Duyên lại tìm đến đấy."
Lục Tẫn Lâm cũng biết bây giờ không phải lúc. Anh mập mờ giúp cô cài lại chiếc cúc áo ngực đã bung ra, rồi cười khẽ, đuôi mắt lộ ra vài nếp nhăn nhạt. Anh cắn nhẹ môi dưới của vợ, dính người nỉ non: "Anh nhớ em..."
Kiều Nam Văn khẽ nói: "Ngày mai về rồi... làm."
"Tối nay nhất định phải." Anh vùi mặt vào hõm cổ Kiều Nam Văn, ép sát đến nỗi răng cọ nhẹ vào da thịt cô mỗi khi anh nói.
Cảm giác ấy khiến Kiều Nam Văn rùng mình, một ảo giác đáng sợ bủa vây. Cứ như thể giây tiếp theo, Lục Tẫn Lâm sẽ cắn đứt động mạch của cô, hút cạn máu tươi, giam cầm cô đến chết trong vòng tay anh.
Cô giật mình hoàn hồn, nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, hệt như cách cô vẫn thường dỗ dành Lục Duyên Duyên, cố gắng xoa dịu anh: "Nhà có mỗi một phòng, Duyên Duyên còn phải ngủ cùng chúng ta, về nhà rồi em chiều anh."
"Bảo nó sang ngủ với ông bà."
Kiều Nam Văn thực sự không muốn anh làm chuyện đó ở đây. Anh đang độ tuổi tráng niên, nhu cầu sinh lý vô cùng mạnh mẽ. Vả lại, căn nhà này chẳng cách âm chút nào, cô sợ bố mẹ sẽ nghe thấy.
Thấy cô im lặng, Lục Tẫn Lâm lại tưởng cô sắp nổi giận, liền lùi lại một bước, giọng hạ thấp: "Vậy... chỉ dùng tay thôi được không? Anh thật sự rất nhớ em."
Kiều Nam Văn khẽ gật đầu, coi như đồng ý.
Lục Tẫn Lâm lập tức nở nụ cười, anh đè cô xuống, vừa hôn vừa gặm cắn.
Trần Tố Anh ngóng mãi chẳng thấy Lục Tẫn Lâm và Kiều Nam Văn ra khỏi phòng, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu.
Lục Tẫn Lâm tính tình thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, bà Trần Tố Anh hiểu rõ điều đó. Bà nắm lấy tay cháu trai, dỗ dành: "Duyên Duyên, con đi gọi ba mẹ ra đi."