"Con muốn uống ngay bây giờ, ba đi mua cho con đi! Con muốn uống ngay bây giờ, nếu không con sẽ không ngủ được... hu hu."
Lục Tẫn Lâm nhìn Trần Tố Anh, hỏi: "Mẹ, gần đây có cửa hàng tạp hóa nào không ạ?"
Dù thế nào cũng không thể để Lục Tẫn Lâm đi mua được, anh lại lạ nước lạ cái ở đây, Trần Tố Anh khẽ cười, nói: "Cửa hàng tạp hóa không xa lắm đâu, để ba con đi mua cho."
Lục Duyên Duyên được nuông chiều quen rồi, cậu bé nhảy xuống khỏi đùi Lục Tẫn Lâm, lớn tiếng ăn vạ: "Con cũng muốn đi, con đi cùng ông ngoại!"
Trần Tố Anh dỗ dành: "Duyên Duyên ngoan nào, trời tối lắm rồi, để ông ngoại đi là được rồi, ông ngoại sẽ mua về cho con ngay thôi."
Lục Duyên Duyên vẫn làm ầm ĩ, không chịu: "Con muốn đi, con muốn đi!"
Lục Tẫn Lâm đành nói: "Được được, vậy con đi cùng ông ngoại, nhưng phải tự đi bộ, không được để ông ngoại cõng đấy."
Kiều Nam Văn đặt bát đũa xuống, lạnh lùng quát: "Không được đi, cũng không được mua! Ăn hết hai miếng cơm trong bát đi, rồi ba dẫn con đi tắm, sau đó đi ngủ."
Lục Duyên Duyên chạy đến ôm chặt chân Kiều Nam Văn, giọng mè nheo: "Không chịu đâu! Con muốn uống Coca, con muốn uống ngay bây giờ! Mẹ ơi, con xin mẹ đó, con thèm Coca lắm rồi!"
Kiều Nam Văn lạnh lùng: "Còn nháo nữa là phạt đứng úp mặt vào tường."
Lục Duyên Duyên lập tức giở trò ăn vạ, lăn lộn khóc lóc dưới đất. Lục Tẫn Lâm bước tới, bế bổng cậu bé lên: "Bảo bối đừng khóc, mẹ trêu con thôi mà. Nào, ba dẫn con đi mua Coca nhé?"
Kiều Nam Văn giật phắt đứa trẻ từ tay anh, đẩy mạnh về phía cửa: "Tối nay cứ đứng đây một mình cho con tỉnh ngộ đi, cấm ngủ!"
Lục Tẫn Lâm nắm chặt lấy tay Kiều Nam Văn, giọng gằn xuống: "Em làm cái trò gì vậy? Duyên Duyên còn nhỏ, em nhất thiết phải làm đến mức này sao?"
Kiều Nam Văn nhìn thẳng vào mắt Lục Tẫn Lâm, ánh mắt lạnh lẽo, mang theo sự chán ghét tột cùng: "Anh cứ nuông chiều nó như vậy, sau này nó sẽ trở thành bản sao của anh thôi."
Bà Trần vội vàng chạy tới can ngăn: "Thôi thôi, có chuyện gì to tát đâu, đừng cãi nhau nữa."
Chú Lý và mấy người hàng xóm thấy tình hình có vẻ căng thẳng, nghĩ rằng không tiện xen vào chuyện gia đình người khác, bèn xách những món quà mà Kiều Nam Văn vừa chia cho họ, lúng túng nói: "À, ông Kiều này, cũng muộn rồi, anh em chúng tôi xin phép về trước."
Ông Kiều chỉ gật đầu, không nói gì.
Chú Lý đi gần đến cửa, lại quay lại nói với Kiều Nam Văn: "Nam Văn à, dạy con cái phải từ từ, nhẹ nhàng thôi con. Con bé hung dữ quá, lỡ làm thằng bé sợ thì sao."
Kiều Nam Văn im lặng, quay người bước thẳng về phòng.
Trong phòng khách chỉ còn lại Lục Tẫn Lâm và vợ chồng ông Kiều. Lục Duyên Duyên cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, không dám khóc lớn nữa, chỉ đứng nép ở cửa lặng lẽ lau nước mắt.
Bà Trần bước tới ôm lấy cháu trai vào lòng, dỗ dành: "Duyên Duyên đừng khóc, ngoan nào, bà ngoại dẫn con đi mua Coca nhé?"
Lục Duyên Duyên sụt sịt mũi, giọng lí nhí: "Con không uống nữa… con không uống nữa đâu ạ."
"Vậy Duyên Duyên muốn uống gì nào? Bà ngoại mua cho con hết."
Lục Duyên Duyên vẫn còn nức nở, chậm rãi nói: "Con không uống gì cả… Mẹ giận rồi… Con không muốn làm mẹ giận nữa."
Bà Trần bế cậu bé đến trước bàn ăn: "Được rồi, vậy ăn cơm nhé? Duyên Duyên của bà ngoan nhất mà."
Lục Duyên Duyên vừa khóc vừa mếu máo há miệng, để bà ngoại đút cơm cho.
Lục Tẫn Lâm liếc nhìn con trai một cái, không nói gì, rồi quay người bước về phía phòng Kiều Nam Văn.
Cửa không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở được.
Kiều Nam Văn quay lưng về phía cửa, nằm co ro trên giường, ánh mắt trống rỗng hướng ra ngoài cửa sổ.
Lục Tẫn Lâm đứng lặng ngoài cửa một lúc, sau đó khóa trái cửa lại, tiến đến ngồi xuống mép giường, vuốt ve bờ vai gầy của cô. Anh cúi đầu hôn lên má cô, giọng khàn khàn: "Rốt cuộc em lại làm sao vậy? Lại giận dỗi anh chuyện gì?"
Kiều Nam Văn vụиɠ ŧяộʍ lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má vào lớp chăn, im lặng không đáp lời.
Lục Tẫn Lâm ôm chặt lấy cô, xoay người cô lại, bá đạo đè lên trên. Anh khẽ cắи ʍút̼ môi cô, đầu lưỡi ngông cuồng luồn vào, tham lam cướp đoạt. Một tay anh nắm chặt cổ tay cô, tay kia đặt hờ lên cổ cô, như thể giây tiếp theo sẽ không chút do dự bóp nát.