Lục Tẫn Lâm từ trong xe bê ra một thùng giấy, không biết bên trong đựng gì mà nặng trịch.
Kiều Nam Văn cúi người muốn giúp anh, không cẩn thận loạng choạng một cái. Chú Lý vội vàng đỡ, nói: "Để chú giúp cháu bê cho, Nam Văn."
Kiều Nam Văn lùi lại một bước, để chú Lý tiến lên cùng Lục Tẫn Lâm bê đồ xuống. Cô hỏi: "Cái gì thế ạ, mà nặng vậy!"
Lục Tẫn Lâm đáp: "Chỉ là chút đồ bổ thôi, bạn anh mang từ nước ngoài về."
Mấy người đàn ông nhao nhao phụ họa: "Ôi, ông Kiều thật có phúc nha."
Lục Tẫn Lâm mang nhiều đồ quá, mấy người kia bèn giúp anh mang vào sân.
Mấy người chú Lý vốn rất thích làm việc này. Mỗi lần Lục Tẫn Lâm mang đồ đến, ông Kiều Chấn Lập đều hào phóng lấy ra biếu tặng, lần nào họ cũng kiếm được chút lợi.
Mấy người chú Lý cười hớn hở bê đồ vào sân, lớn tiếng gọi: "Ông Kiều ơi, con rể ông lại mang đồ đến biếu này! Ông còn không ra xem à!"
Kiều Chấn Lập đang ở trong nhà đút Kiều Duyên Duyên ăn bánh nếp, nghe thấy vậy thì "hừ" một tiếng: "Chỉ giỏi mấy trò này, tưởng tôi thèm khát cái đồ bỏ đi của nó chắc!"
Trần Tố Anh đấm nhẹ vào lưng ông, nói: "Chú Lý họ nhất định sẽ nán lại đây tán dóc đấy, lát nữa ông đừng có ăn nói lung tung, đừng làm Nam Văn khó xử."
"Biết rồi."
Kiều Duyên Duyên nhai nhồm nhoàm, ngây thơ hỏi: "Ông ngoại, có phải ông không thích ba cháu không ạ?"
"Ông thích nó làm gì?" Kiều Chấn Lập không nặng không nhẹ nói.
"Tại sao ạ?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Duyên Duyên nhăn nhó, vì ba mình không được người khác yêu thích mà không vui.
Trần Tố Anh liếc xéo Kiều Chấn Lập: "Ông lại ăn nói lung tung gì với trẻ con thế!" Bà ôm chặt cháu ngoại vào lòng, vội vàng dỗ dành: "Đừng nghe ông nói bậy, ông trêu con thôi, không phải thật đâu."
Lục Duyên Duyên ấm ức lẩm bẩm: "Sao ai cũng không thích ba con hết vậy! Ba con tốt như vậy mà, ngày nào cũng mua ô tô cho con!"
Chú Lý và mấy người cùng nhau bước vào nhà, lớn tiếng chào hỏi Kiều Chấn Lập.
"Ông Kiều, xem này, con rể ông lại mang lộc gì đến biếu đấy! Chà, nặng tay ra phết!"
Trần Tố Anh xởi lởi mời khách: "Mời mọi người ngồi, ngồi xuống uống nước đã nào."
Kiều Nam Văn và Lục Tẫn Lâm vẫn còn ở ngoài sân. Lục Tẫn Lâm tay xách nách mang hai túi đồ lớn. Kiều Nam Văn đi bên cạnh, hai tay thảnh thơi, nhỏ nhẹ: "Sao anh mang nhiều đồ thế, nhà mình có thiếu gì đâu, mang đến cũng chẳng có chỗ để. Với lại, mấy thứ đồ bổ này, ba mẹ ăn được bao nhiêu đâu, lần trước mang đến vẫn còn thừa mứa kìa."
Lục Tẫn Lâm rất thích nghe Kiều Nam Văn cằn nhằn như vậy. Mỗi lần cô lải nhải, anh lại cảm thấy tổ ấm mà anh dày công vun đắp thật hạnh phúc. Anh tự nhủ, Kiều Nam Văn yêu anh, anh có một người vợ dịu dàng xinh đẹp và một đứa con đáng yêu, lanh lợi.
Tất cả những điều này thật rõ ràng và chân thực. Tất cả đều là thành quả do anh nỗ lực mà có được, là vốn liếng để anh tự hào, khoe khoang với cả thế giới.
"Họ ăn không hết thì mình đem biếu người khác, dùng để giao thiệp cũng tốt mà. Chứ không thì anh tay không đến, chẳng phải lại để hàng xóm láng giềng xì xào bàn tán, nói em lấy phải người chồng vô tâm hay sao."
Kiều Nam Văn không đáp lời, chỉ đưa tay vén rèm cửa giúp Lục Tẫn Lâm bước vào.
"Ba mẹ." Lục Tẫn Lâm đặt túi đồ xuống bàn, lễ phép chào hỏi nhạc phụ nhạc mẫu.
Trần Tố Anh cười hiền: "Ừ, đến là tốt rồi, còn mang nhiều thứ làm gì cho tốn kém, lần sau đừng thế nữa nhé."
"Đều là bạn bè biếu xén, ở nhà con với Nam Văn cũng không dùng đến, nên mang sang cho ba mẹ."
Trần Tố Anh gật đầu: "Ừ, được rồi." Đoạn bà lén véo Kiều Chấn Lập một cái sau lưng.
Ông Kiều Chấn Lập lúc này mới ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lục Tẫn Lâm một cái, giọng hờ hững: "Đến rồi đấy à."
Lục Tẫn Lâm cười nói: "Vâng, ba. Sức khỏe của ba dạo này thế nào rồi ạ? Có khỏe không ạ?"
"Khỏe."
Mấy hôm trước, Kiều Chấn Lập đột ngột lên cơn đau tim, cũng chính Lục Tẫn Lâm tìm bệnh viện, nhờ vả khắp nơi mới lo liệu được ca phẫu thuật kịp thời.