"Nếu sáng nay nó ngoan ngoãn đi học, không ở nhà thì đã chẳng xảy ra chuyện này."
Kiều Nam Văn nhíu mày: "Anh nói vậy thì em cũng nói, nếu tối qua anh không đi uống rượu thì em cũng đâu đến nỗi này."
Lục Tẫn Lâm nghe vậy, khóe môi bất giác cong lên: "Anh đi uống rượu đâu phải để vui chơi, là công việc cả. Không thì lấy đâu ra tiền nuôi em với con?"
Kiều Nam Văn lườm anh: "Chỉ giỏi dẻo miệng."
Lục Tẫn Lâm nhéo nhẹ cằm cô, cúi xuống hôn, môi lưỡi quấn quýt một hồi thì điện thoại trong túi anh reo lên, là cuộc gọi từ bảo mẫu.
"Thưa tiên sinh, Duyên Duyên cứ đòi đi tìm hai người mãi, khóc không ngừng. Tôi có nên đưa cậu bé đến không ạ?"
Bên kia truyền đến giọng của Lục Duyên Duyên, cậu bé vừa khóc nấc vừa gọi: "Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ đỡ hơn chưa ạ? Đầu mẹ còn đau không, còn chảy máu nữa không? Con muốn đi thăm mẹ quá."
Lục Tẫn Lâm lạnh giọng: "Con ngoan ngoãn ở nhà chờ đi, đừng đến đây làm phiền mẹ."
"Nhưng con nhớ mẹ lắm, con muốn đi tìm mẹ." Lục Duyên Duyên oà khóc nức nở.
Kiều Nam Văn níu lấy tay áo Lục Tẫn Lâm: "Anh à, cho con đến đi. Đằng nào anh cũng phải đến công ty mà, cứ để nó ở đây chơi với em cũng được."
Lục Tẫn Lâm đành nhượng bộ, nói vào điện thoại: "Dì Ngô, dì đưa thằng bé đến đây đi."
"Vâng, tôi nấu xong bữa trưa rồi mang qua cho ông chủ với bà chủ luôn ạ."
Một tiếng sau, Lục Duyên Duyên đã có mặt. Cậu bé sà vào bên giường, đôi mắt ướŧ áŧ nhìn Kiều Nam Văn không rời: "Mẹ ơi, con xin lỗi, tại con hư, con làm mẹ ngã."
"Không sao đâu, Duyên Duyên đừng khóc, mẹ không trách con mà."
Lục Tẫn Lâm ăn trưa cùng Kiều Nam Văn ở bệnh viện rồi mới đến công ty. Trước khi đi, anh dặn dò dì Ngô: "Để mắt đến Duyên Duyên, đừng để nó lại gây chuyện."
Dì Ngô có chút e dè Lục Tẫn Lâm, vội vàng gật đầu: "Vâng, tôi sẽ trông chừng cậu bé cẩn thận."
Anh cúi xuống hôn Kiều Nam Văn, dịu giọng: "Em nghỉ ngơi cho khỏe, anh sẽ cố gắng về sớm với em."
"Vâng ạ."
Vừa đến công ty, Lục Tẫn Lâm đã yêu cầu người liên hệ với khách sạn đêm qua để lấy đoạn video giám sát. Rõ ràng người phụ nữ kia rất rành đường đi lối lại trong khách sạn, luôn cố tình né tránh camera. Vì vậy, đoạn phim ghi lại được hình ảnh của cô ta rất ít.
Hơn nữa, cô ta còn lén lút vào khách sạn bằng cửa sau, cũng không đăng ký ở quầy lễ tân. Việc này càng gây khó khăn cho việc tìm kiếm.
Trương Lâm lên tiếng: "Không cần phải vội vàng tìm kiếm cô ta. Có lẽ cô ta chỉ muốn chụp vài tấm ảnh để tống tiền thôi. Chúng ta cứ chờ xem, đợi cô ta tự tìm đến cửa."
Lục Tẫn Lâm gật đầu: "Ừm, dạo gần đây Bùi Tử Dụ có động tĩnh gì không?"
Trương Lâm đáp: "Vẫn luôn theo dõi hắn, cũng không có gì bất thường. Chúng tôi đã phái người lẻn vào văn phòng luật sư của hắn để xem xét, nhưng không phát hiện bất kỳ hồ sơ nào liên quan đến phu nhân."
"Ừm, tiếp tục theo dõi."
"Vâng."
Lục Tẫn Lâm xem xét tập tài liệu trên tay, rồi hỏi: "Hộp nhân sâm định biếu ông Tô, đã mang đi chưa?"
"Vẫn chưa ạ, chúng tôi đang định ngày mai mang đi."
Lục Tẫn Lâm xua tay: "Tạm thời không cần. Cậu tìm người mang nhân sâm đến nhà hàng bên cạnh, nhờ đầu bếp ở đó hầm giúp. Tối nay tôi sẽ mang đến bệnh viện cho Nam Văn."
Trương Lâm khựng lại một chút, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng, hỏi: "Phu nhân sao rồi ạ?"
Lục Tẫn Lâm đáp qua loa: "Ngã từ trên lầu xuống."
"Có nghiêm trọng không?"
Lục Tẫn Lâm ngẩng đầu nhìn anh ta: "Không liên quan đến cậu, xuống đi."
"Vâng, vậy tôi xin phép."
Hơn sáu giờ chiều, Lục Tẫn Lâm đến, còn mang theo một hộp cơm giữ nhiệt, bên trong là canh nhân sâm.
Anh bước vào phòng bệnh, thấy Kiều Nam Văn đang nằm ngủ trên giường, Lục Duyên Duyên cũng đang dựa vào lòng cô, ngủ say sưa.
Anh bế Lục Duyên Duyên lên, đặt nhẹ lên giường bệnh bên cạnh, rồi cúi xuống hôn Kiều Nam Văn, khẽ gọi: "Bảo bối, tỉnh dậy đi em, anh mang canh đến cho em này, dậy uống chút nhé."
Kiều Nam Văn mở mắt, đưa tay sờ soạng xung quanh, hỏi: "Duyên Duyên đâu?"
Lục Tẫn Lâm chỉ sang giường bệnh bên cạnh: "Anh đặt con ở đó rồi. Sau này đừng để con chen chúc ngủ cùng em nữa, thằng bé cứ cựa quậy suốt, làm em không nghỉ ngơi được."