Bị người phụ nữ kia hôn bất ngờ, Kiều Nam Văn giật mình, vội vàng lau mặt: "Cô... cô mau vào đi."
Kiều Nam Văn đứng bên ngoài đợi gần hai mươi phút mà vẫn không thấy người phụ nữ kia trở ra.
Cô bắt đầu sốt ruột. Rõ ràng đã dặn là chụp ảnh xong phải ra ngay, không được nán lại quá lâu.
Kiều Nam Văn không hề lo lắng người phụ nữ kia sẽ làm gì Lục Tẫn Lâm. Cho dù anh ta bị đánh hay bị hại, cô cũng chẳng bận tâm. Điều cô sợ là thời gian kéo dài, mọi chuyện sẽ càng thêm rắc rối.
Cô gọi điện cho người phụ nữ kia: "Sao thế? Sao còn chưa ra?"
Giọng người phụ nữ nghe có vẻ hốt hoảng, lắp bắp: "Chị... em... em về ngay đây, chị đợi em!"
Tim Kiều Nam Văn thót lên tận cổ họng: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải anh ta tỉnh rồi không?"
"Chị cứ đợi em về rồi em kể!"
Kiều Nam Văn đợi thêm năm phút nữa, người phụ nữ kia vẫn biệt tăm. Điện thoại của Lục Tẫn Lâm lại reo lên.
Cô do dự, không dám bắt máy, lòng đầy hoảng sợ. Nhưng Lục Tẫn Lâm liên tục gọi tới, cô không thể không nghe. Vừa ấn nút, Lục Tẫn Lâm đã gầm lên: "Mẹ kiếp, cô cút ngay về đây cho tôi!"
Kiều Nam Văn sợ đến mức suýt không nói nên lời, giọng run rẩy: "Em... em xuống mua nước cho anh, sắp về rồi."
"Đừng mua nữa! Về ngay!"
"Được, được, em về ngay đây."
"Nhanh lên!"
Vừa cúp máy, người phụ nữ kia cuối cùng cũng bước ra, tóc tai rũ rượi, nửa bên mặt trái sưng vù, khóe miệng rớm máu.
"Cô... cô làm sao thế này?" Kiều Nam Văn hốt hoảng kéo cô ta đến dưới gốc cây.
Người phụ nữ quệt vệt máu trên môi, giọng đầy vẻ hốt hoảng: "Chị ơi, em lỡ cho hắn uống chút thuốc rồi, ai ngờ hắn lên cơn, đánh em bầm dập. Chị mau đến xem hắn đi!"
Kiều Nam Văn tròn mắt kinh hãi: "Thuốc gì?"
"Thì... cái loại thuốc kí©ɧ ɖụ© ấy."
"Không phải chỉ bảo cô chụp ảnh thôi sao? Ai bảo cô tự ý cho hắn uống thuốc!"
Người phụ nữ dậm chân, ánh mắt né tránh: "Em không giải thích được nữa, em đi trước đây, chị mau đến xem hắn đi!"
Nói đoạn, người phụ nữ vội vã bỏ chạy.
Kiều Nam Văn còn định hỏi rõ ngọn ngành thì điện thoại lại reo, đầu dây bên kia là tiếng Lục Tẫn Lâm gầm thét: "Bảo cô về mà còn lề mề! Mau lên!"
"Em đến dưới lầu rồi."
Tim Kiều Nam Văn đập loạn xạ, cô vội vã trở về phòng khách sạn, cảnh tượng trước mắt khiến cô kinh hãi. Lục Tẫn Lâm cởi trần nằm vật vã trên giường, trán bóng nhẫy mồ hôi, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Anh ta nắm chặt điện thoại trong tay, thấy Kiều Nam Văn bước vào, liền ném mạnh nó đi,ồm chồm lao tới, túm lấy tay cô, quật mạnh xuống giường, điên cuồng hôn.
Cô run rẩy sờ lên mặt Lục Tẫn Lâm, hơi nóng hừng hực khiến cô hoảng loạn: "Ông xã, anh làm sao vậy? Có cần em gọi bác sĩ không?"
Lục Tẫn Lâm xé toạc quần áo trên người cô, giọng khàn đặc vì du͙© vọиɠ thiêu đốt: "Không cần! Có em là đủ rồi."
Nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của Lục Tẫn Lâm, Kiều Nam Văn theo bản năng muốn trốn chạy. Cô sợ hãi Lục Tẫn Lâm trong bộ dạng này, cô sợ anh ta sẽ gϊếŧ chết cô mất: "Tẫn Lâm, hay là gọi Trương Lâm đưa bác sĩ đến đi... Em sợ quá..."
Động tác của Lục Tẫn Lâm khựng lại đôi chút, anh ta vùi đầu vào cổ cô, giọng nói trầm khàn: "Đừng sợ... Có ông xã ở đây rồi, đừng sợ... Thả lỏng một chút..."
Cuối cùng, Kiều Nam Văn ngất lịm đi. Ngày hôm sau tỉnh lại, toàn thân cô đau nhức ê ẩm, đến cả mắt cũng nhức mỏi rã rời.
Lục Tẫn Lâm vẫn còn ngủ say, vùi đầu vào lòng cô, như thể không cần đến dưỡng khí.
Cô khẽ cựa mình, Lục Tẫn Lâm cũng theo đó mà tỉnh giấc. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, ngắm nhìn gương mặt ửng đỏ, cất giọng trêu chọc: "Nhìn em kìa, mắt sưng húp cả lên rồi. Tối qua còn kêu gào thảm thiết, cứ như đưa đám ấy."
Kiều Nam Văn đỏ bừng mặt, muốn nói gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc, đau rát đến nghẹn lời.
Lục Tẫn Lâm vén chăn, ánh mắt dò xét phía dưới. Kiều Nam Văn xấu hổ đến mức vội vàng lấy gối che mặt, lí nhí hỏi: "Anh làm gì vậy?"
Lục Tẫn Lâm khẽ thổi nhẹ, rồi lại cẩn thận đắp chăn lên, ôm cô vào lòng, dịu giọng: "Sưng lên một chút, nhưng không nghiêm trọng lắm. Lát nữa anh bôi thuốc cho em."