Chương 45

Hơn chín giờ, Kiều Nam Văn tỉnh giấc.

Cô khẽ thoát khỏi vòng tay Lục Tẫn Lâm, Lục Tẫn Lâm vẫn nhắm mắt, kéo cô lại, mơ màng nói: "Đi đâu đấy? Ngủ thêm chút nữa đi."

"Em đi vệ sinh."

Lục Tẫn Lâm lúc này mới buông cô ra: "Đi nhanh rồi về đấy, anh muốn ngủ thêm chút nữa, cũng muốn có em bên cạnh."

"Được, em sẽ về ngay."

Kiều Nam Văn vội vã vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa, lấy chiếc điện thoại giấu dưới bồn nước. Bùi Tử Dụ thật chu đáo, tối qua đã nhắn tin hỏi cô liệu Lục Tẫn Lâm có phát hiện ra điều gì không.

Cô kể với anh ta chuyện lẽ ra hai người sẽ đi ăn lẩu, nhưng Lục Tẫn Lâm đột ngột đổi ý muốn đến nhà hàng Thái. Chắc chắn anh ta đã nghi ngờ. Cô dặn anh ta dạo này nên cẩn thận một chút, tốt nhất là tạm thời đừng liên lạc với cô.

Bùi Tử Dụ đồng ý ngay, anh ta hiểu rõ tình hình.

Kiều Nam Văn cẩn thận đặt điện thoại về chỗ cũ, rồi nhanh chóng quay trở lại phòng.

Vừa bước vào, cô thấy Lục Tẫn Lâm vẫn còn thức, đang nằm trên giường nghịch điện thoại mà đó lại là điện thoại của cô.

Cô trèo lên giường, nằm xuống cạnh anh, giọng điệu có chút trách móc: "Không phải anh bảo đi ngủ rồi sao? Sao còn xem điện thoại của em?"

Lục Tẫn Lâm kéo cô vào lòng, giọng nói mang theo sự chiếm hữu: "Tối qua anh về muộn quá, chưa kịp kiểm tra điện thoại của em. Bây giờ tỉnh rồi, đương nhiên phải xem xét cẩn thận. Em lẳиɠ ɭơ như vậy, nhỡ sau lưng anh còn giấu giếm gã đàn ông hoang dã nào thì sao?"

Kiều Nam Văn bực bội mắng anh đúng là đồ thần kinh.

Nghe vậy, anh không những không giận mà còn bật cười, giọng điệu đầy trêu chọc: "Nếu em ngoan ngoãn một chút, anh cũng đâu đến nỗi phải thế này."

Trong suốt một tháng sau đó, Kiều Nam Văn hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Bùi Tử Dụ. Cô và Lục Tẫn Lâm vẫn sống với nhau như trước, bề ngoài không có gì thay đổi.

Chỉ đến khi cảm thấy Lục Tẫn Lâm không hề có dấu hiệu gì khác thường, Kiều Nam Văn mới dám liên lạc lại với Bùi Tử Dụ. Anh ta khuyên cô tốt nhất nên tìm được bằng chứng Lục Tẫn Lâm nɠɵạı ŧìиɧ.

Thật ra, không cần Bùi Tử Dụ nhắc, Kiều Nam Văn cũng hiểu rõ điều đó.

Hiện tại, Lục Tẫn Lâm không bạo hành gia đình, cũng chẳng có thói hư tật xấu gì. Nếu muốn ly hôn, cách nhanh nhất chính là nắm được bằng chứng anh ta nɠɵạı ŧìиɧ.

Kiều Nam Văn bắt đầu tính toán, làm thế nào để Lục Tẫn Lâm "nɠɵạı ŧìиɧ."

Cô chờ đợi rất lâu, cuối cùng cũng có được một cơ hội.

Hôm đó, Lục Tẫn Lâm phải đi xã giao, uống rất nhiều rượu. Trương Lâm gọi điện cho cô, giọng đầy lo lắng: "Mợ chủ, cô có thể đến đây một chuyến được không? Tiên sinh say rồi, cứ luôn miệng đòi tìm cô."

"Được, tôi đến ngay."

Kiều Nam Văn đặt trước một phòng khách sạn, đưa Lục Tẫn Lâm đến đó. Anh say khướt, ôm chặt lấy cô không buông, miệng lảm nhảm: "Vợ ơi, anh muốn em hôn anh..."

Kiều Nam Văn khó khăn dìu anh lên giường, dịu dàng hôn lên môi anh: "Được rồi, được rồi, anh nằm đây nghỉ ngơi một lát, em xuống lầu mua nước cho anh."

"Anh không uống nước… anh muốn về nhà… về nhà làm em…" Anh níu kéo cô, giọng nũng nịu: "Em đưa anh về đi, anh không muốn ở đây."

Kiều Nam Văn vỗ về anh: "Ngoan, đừng nói gì cả. Em về ngay đây, anh đợi em ở đây nhé."

Cô cởϊ qυầи áo của Lục Tẫn Lâm, đắp chăn cho anh rồi vội vã rời khỏi phòng.

Xuống lầu, một người phụ nữ trang điểm đậm đang đứng dưới gốc cây, rít từng hơi thuốc chờ cô. Kiều Nam Văn đưa cho ả ta thẻ phòng và một phong bì dày cộp.

"Tiền và điện thoại đều ở đây." Cô nói, giọng khẽ run: "Sau khi cô vào, chụp vài tấm ảnh với anh ta. Chờ cô ra, tôi kiểm tra ảnh, nếu không có vấn đề gì sẽ trả nốt số tiền còn lại."

Người phụ nữ cười khẩy, mở phong bì ra đếm tiền, sau đó sàm sỡ vuốt má Kiều Nam Văn: "Chị cứ yên tâm đi. Mấy vụ gài bẫy này em rành lắm. Đảm bảo chụp cho chị những tấm ảnh tự nhiên nhất!"

Kiều Nam Văn nhíu mày: "Mau vào đi, nhớ tránh camera."

Người phụ nữ chồm tới, hôn phớt lên má Kiều Nam Văn một cái: "Giao cho em, em làm mấy vụ này không phải lần đầu!"