Chương 43

Lục Tẫn Lâm khẽ bật cười, bước tới, một tay bế Lục Duyên Duyên lên: "Ngoan nào, ba đưa con đi mua."

Lục Duyên Duyên vẫn giãy nảy, nhưng bị Lục Tẫn Lâm giữ chặt, không thể làm càn được nữa.

Kiều Nam Văn đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu, vội vã theo sau Lục Tẫn Lâm. Mấy người hiếu kỳ thấy chẳng còn gì đáng xem, cũng tản ra.

Lục Duyên Duyên khóc mệt lả, nằm sấp trên vai Lục Tẫn Lâm hờn dỗi.

Lục Tẫn Lâm bước chậm lại, một tay đỡ con trai, tay kia đưa ra phía sau. Kiều Nam Văn thấy vậy, vội vàng tiến lên, nắm lấy tay anh, đan chặt mười ngón.

Đi được một đoạn, Lục Tẫn Lâm ngoái đầu nhìn cô, buông một câu: "Đồ nhát cáy."

Kiều Nam Văn vẫn cúi đầu, im lặng không đáp.

Lục Tẫn Lâm lại nói: "Vừa nãy, chỉ cần em gọi anh một tiếng, anh đã ra mặt giúp em rồi. Em cứ ú ớ mãi, thành ra bị người ta nhìn như sinh vật lạ."

Kiều Nam Văn ngẫm nghĩ rồi đáp: "Vậy sao anh không tự mình ra?"

"Em có cầu xin anh đâu, anh ra làm gì?"

Kiều Nam Văn nghiến răng: "Anh là chồng em, là ba của Duyên Duyên, anh giúp mẹ con em thì có gì sai?"

Lục Tẫn Lâm lại cười khẩy: "Em còn nhớ anh là chồng em cơ đấy? Lần trước gặp tai nạn xe, lúc em mong anh chết đi cho xong, sao không nghĩ đến anh là chồng em hả?"

Kiều Nam Văn im lặng, cô biết không thể tranh cãi với Lục Tẫn Lâm chuyện này. Anh ta là kẻ thù dai, hễ cô làm gì khiến anh phật ý, anh đều ghim chặt trong lòng, sau này lôi ra dày vò cô.

Khiến cô áy náy, khiến cô bất an, khiến cô phải cúi đầu khuất phục. Còn anh thì ung dung nhìn xuống, nói với cô rằng, thấy chưa, chồng em rộng lượng đến thế là cùng, sau này phải yêu anh nhiều hơn mới được.

Kiều Nam Văn càng nghĩ càng thấy ngột ngạt. Cô khao khát thoát khỏi gã biếи ŧɦái này, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể nơm nớp lo sợ mà sống bên cạnh anh.

Cô đúng là đang dựa dẫm vào anh như một loài tầm gửi bám riết lấy thân cây, thuận theo thì sống, chống đối thì chết.

Giống như lúc nãy Lục Duyên Duyên nằm lăn ra ăn vạ, phản ứng đầu tiên của cô, chính là cầu cứu anh. Bên cạnh cô chẳng còn ai, chỉ có anh mới có thể giải vây cho cô.

Anh nắm giữ sinh mệnh của cô, đồng thời ban cho cô một con đường sống, khiến cô khuất phục trong sự phản kháng, trở thành người vợ ngoan ngoãn của anh.

Kiều Nam Văn nghĩ đến đây, nước mắt không kìm được trào dâng, cô cúi gằm mặt, những giọt lệ nóng hổi rơi lã chã.

Lục Duyên Duyên đang nép mình trong vòng tay Lục Tẫn Lâm, thấy Kiều Nam Văn khóc, cậu bé cũng mếu máo theo. Cậu bé nghĩ rằng do mình đòi mua đồ chơi nên mới khiến mẹ buồn.

"Mẹ ơi, con xin lỗi, con không đòi mua voi nữa đâu, mẹ đừng khóc mà, con không mua nữa mà."

Kiều Nam Văn vội vàng lau nước mắt, gắng gượng nở một nụ cười với con trai: "Mẹ không khóc, Duyên Duyên cũng đừng khóc nhé."

Lục Tẫn Lâm không ngờ, chỉ một câu nói vô tình của mình lại có thể khiến Kiều Nam Văn đau lòng đến vậy. Anh đặt Lục Duyên Duyên xuống, ôm vợ vào lòng, hôn lên những giọt nước mắt còn vương trên má cô.

"Khóc lóc cái gì? Hở ra là khóc." Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng Kiều Nam Văn, như dỗ dành một đứa trẻ: "Vợ khóc, con cũng khóc, hai người muốn tôi mệt chết hay sao?"

Lục Duyên Duyên sụt sịt mũi, níu lấy tay Kiều Nam Văn: "Mẹ ơi, con không mua voi nữa đâu."

Lục Tẫn Lâm ghé sát vào tai vợ, khẽ nói: "Được rồi, đừng khóc nữa, anh thương em mà. Ngoan nào, đừng khóc nữa nhé, chúng ta về nhà."

Kiều Nam Văn cũng không muốn làm ra vẻ yếu đuối trước mặt Lục Duyên Duyên, cô lau khô nước mắt, rồi ngồi xuống ôm con vào lòng: "Duyên Duyên ngoan, mẹ không khóc."

Lục Duyên Duyên ôm chặt cổ Kiều Nam Văn: "Mẹ ơi, con xin lỗi, sau này con không nghịch bẩn nữa đâu ạ."

Kiều Nam Văn nhìn con trai, trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn sàng. Nếu có thể ly hôn với Lục Tẫn Lâm, và nếu Lục Tẫn Lâm muốn giành quyền nuôi con, cô sẽ chấp nhận từ bỏ Lục Duyên Duyên.

Cô hôn nhẹ lên má Lục Duyên Duyên, lòng chợt mềm nhũn: "Duyên Duyên, mẹ dẫn con đi mua voi."

"Không cần đâu mẹ, con không mua nữa đâu ạ."