Anh không muốn ép cô khai ra sự thật, mà muốn nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay, nhìn tất cả mọi người xoay vần trong ván cờ của mình. Còn anh, chỉ việc đứng ngoài cuộc xem kịch, nhìn tín ngưỡng của người khác sụp đổ, chẳng phải rất thú vị sao?
Sau khi gọi món xong, anh tiến đến nắm lấy tay vợ, khẽ hôn lên vành tai cô, giọng nói trầm ấm dễ nghe: "Sao tay em lại đổ mồ hôi nhiều thế này?"
Kiều Nam Văn giật mình hoàn hồn: "Em thấy hơi nóng."
Lục Tẫn Lâm cúi xuống bế con trai lên: "Duyên Duyên, con có thấy nóng không?"
"Không nóng ạ, con không thấy nóng chút nào! Ba ơi, con cũng muốn một con voi to như vậy."
Lục Tẫn Lâm mỉm cười nhìn con: "Được thôi, ba mua cho con."
Ăn xong bữa tối, Lục Duyên Duyên nhất quyết đòi mua thú nhồi bông hình voi cho bằng được. Hai vợ chồng đành đưa cậu bé đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, nhưng chẳng có con nào vừa mắt cậu.
Hoặc là kích thước quá nhỏ, cậu bé chê không thích. Hoặc là màu sắc không đúng ý, cậu bé cũng lắc đầu nguầy nguậy.
Kiều Nam Văn mệt mỏi dỗ dành: "Duyên Duyên ngoan, mình không mua nữa nhé, muộn quá rồi. Mai mẹ mua trên mạng cho con, được không nào?"
Lục Duyên Duyên bám lấy tay Lục Tẫn Lâm, dụi đầu vào đùi anh, bĩu môi: "Không chịu đâu, con muốn mua ngay bây giờ cơ, tối nay con muốn ngủ với voi."
"Nhưng giờ tìm đâu ra voi mà mua? Con nhỏ quá thì con lại không chịu."
Lục Duyên Duyên bắt đầu khóc lóc ăn vạ: "Con muốn một con voi thật to cơ, mình qua xem cái cửa hàng đằng kia đi ba, biết đâu ở đó lại có."
Kiều Nam Văn nhăn nhó: "Chỗ đó không phải đi rồi sao? Mấy cửa hàng ở đây con xem hết rồi, làm gì còn."
"Vậy con không về nhà đâu!"
"Sao con bướng bỉnh thế hả?" Kiều Nam Văn thật sự nổi giận.
Lục Duyên Duyên nhíu mày, nắm lấy tay Lục Tẫn Lâm lắc qua lắc lại, nghịch ngợm. Thằng bé có đôi mày và ánh mắt y hệt Lục Tẫn Lâm, lúc nhăn mặt trông chẳng khác gì ba nó. Kiều Nam Văn nhìn đôi mày mắt giống Lục Tẫn Lâm của Lục Duyên Duyên lại càng thêm bực bội trong lòng.
Cô lạnh lùng nói: "Về nhà trước, không mua gì hết."
"Ba ơi, con muốn mua, con muốn mua cơ!" Lục Duyên Duyên quay sang làm nũng với Lục Tẫn Lâm.
Anh không những không nổi giận mà còn cười hì hì xoa mặt con trai, nói: "Ba cũng muốn mua cho con lắm chứ, nhưng mẹ không chịu thì ba chịu thôi. Con tự đi xin mẹ đi."
Lục Duyên Duyên lập tức chạy đến kéo tay Kiều Nam Văn: "Mẹ ơi, nhanh lên đi, đi mua voi cho con đi mẹ."
"Không mua, về nhà."
Lục Duyên Duyên giở chiêu quen thuộc, nằm lăn ra đất: "Mẹ không mua cho con, con ngủ ở đây luôn!"
Kiều Nam Văn kéo cậu bé dậy, đánh yêu vào mông một cái: "Đứng lên ngay, còn không đứng lên là ăn đòn đấy."
"Con không muốn ăn đòn, con muốn voi, con muốn mua voi!"
Xung quanh dần dần có người tụ tập lại, vây quanh xem náo nhiệt. Còn Lục Tẫn Lâm thì khoanh tay đứng ngoài nhìn Kiều Nam Văn sốt ruột, rõ ràng là anh cố tình.
Để mọi người đến xem náo nhiệt, để ai nấy đều biết, Kiều Nam Văn là vợ của anh, đứa trẻ vừa đẹp trai vừa nghịch ngợm này là con trai anh, đây chẳng phải là một gia đình hạnh phúc viên mãn hay sao?
Nhìn Kiều Nam Văn bất lực, nhìn mặt cô đỏ bừng, nhìn cô như con kiến bị mắc kẹt trong bình, anh thấy thật thú vị.
"Chuyện gì vậy, sao lại để con nằm khóc dưới đất thế kia?"
"Cô gái trẻ, còn trẻ mà đã làm mẹ rồi à? Phải dỗ dành con chứ, không thể để nó khóc như vậy được."
Kiều Nam Văn đỏ bừng mặt, vành tai nóng ran. Cô kéo Lục Duyên Duyên: "Đừng khóc nữa, không đứng lên là mẹ đánh thật đấy."
Lục Duyên Duyên vẫn cứ lăn lộn dưới đất như con khỉ con: "Không chịu, mẹ ơi, con muốn mua voi, con muốn mua voi..."
Một người phụ nữ trung niên lên tiếng: "Cô gái à, con cái muốn mua đồ chơi, cũng không thể chiều nó quá, nên dạy dỗ thì phải dạy dỗ chứ."
Lại có người xì xào: "Dạy con kiểu gì mà để nó nằm ăn vạ ra đấy?"
"Mấy đứa trẻ ranh bây giờ, thân chưa lo xong đã đẻ con, đẻ xong thì có biết dạy dỗ gì đâu."
Kiều Nam Văn như ngồi trên đống lửa, bốn bề là ánh mắt soi mói khiến cô chỉ muốn độn thổ. Cô khẽ cầu cứu Lục Tẫn Lâm đang đứng ngoài vòng vây: "Ông xã..."