Anh quay phắt lại quở trách con trai, giọng điệu đầy hung dữ: "Còn làm ầm ĩ nữa thì đừng hòng có cơm ăn!"
Lục Duyên Duyên chẳng thèm để ý đến lời anh nói, vẫn nhảy chồm lên hòng giật lấy xấp tài liệu trên tay anh. Lục Tẫn Lâm mất kiên nhẫn đẩy mạnh thằng bé một cái, Lục Duyên Duyên ngã nhào xuống đất, khóc òa lên nức nở.
Lục Tẫn Lâm chẳng buồn liếc nhìn con trai, cứ thế kéo ngăn kéo, cất tập tài liệu vào.
Kiều Nam Văn vội vàng ôm con, bế thằng bé lên sofa: "Duyên Duyên đừng khóc, con đau ở đâu?"
Lục Duyên Duyên vùi mặt vào lòng Kiều Nam Văn, khóc nấc lên: "Mẹ ơi, ba đánh con, con không muốn đi ăn cơm với ba đâu, con ghét ba!"
Kiều Nam Văn khẽ lau nước mắt cho con: "Ba không cố ý đâu, ngoan nào."
Lục Duyên Duyên vốn tính đỏng đảnh, dù không đau cu cậu cũng khóc mãi không thôi. Kiều Nam Văn chỉ còn cách bế con lên đùi, nhẹ nhàng vỗ về lưng, nhỏ giọng dỗ dành: "Duyên Duyên nín đi con, có mẹ ở đây rồi."
Cô không biết Lục Tẫn Lâm đang nổi cơn giận gì, cũng không muốn hỏi, chẳng buồn hỏi nữa. Nhưng cô hiểu, Lục Tẫn Lâm thật sự giận rồi, nếu không anh sẽ không trút giận lên một đứa trẻ.
Lục Tẫn Lâm ngồi trên chiếc ghế xoay dành cho giám đốc, lạnh lùng nhìn Kiều Nam Văn dỗ dành Lục Duyên Duyên, không nói một lời. Anh chăm chú nhìn cô, tự hỏi tại sao người phụ nữ này không thể chịu đựng nổi anh? Đã bao nhiêu năm rồi, con cũng đã lớn rồi, sao cô ấy không thể an phận một chút?
Dù cô ấy không yêu anh, thì cũng đã nhẫn nhịn anh ngần ấy năm rồi, sao lại không thể tiếp tục nhẫn nhịn?
Kiều Nam Văn luôn cúi gằm mặt, cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Lục Tẫn Lâm đang dán chặt lên mình. Cô không dám đối diện, cô vẫn luôn sợ hãi ánh mắt ấy, như thể anh đang đánh giá một con mồi, trêu đùa hoặc thẩm vấn một tội phạm nguy hiểm.
Một lát sau, Lục Tẫn Lâm đứng dậy, ngồi xổm xuống trước mặt hai mẹ con, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lục Duyên Duyên: "Duyên Duyên, sao con khóc thế?"
Lục Duyên Duyên ngẩng đầu khỏi lòng mẹ, đôi mắt đỏ hoe, giơ tay đánh vào người Lục Tẫn Lâm: "Con không thích ba nữa, ba là đồ đáng ghét, ba đánh con!"
Lục Tẫn Lâm rút tờ giấy ăn, cười xoa mặt cho con trai: "Ba không cố ý, ba chỉ vô tình chạm vào con thôi, không có đánh con mà."
"Chính là đánh, ba đánh con!"
Lục Tẫn Lâm dịu giọng: "Vậy phải làm sao đây? Duyên Duyên đánh lại ba một cái, cho hả giận, chịu không?"
"Không được, con không muốn đánh người. Mẹ bảo, đánh người là hư, con không được đánh người!"
Lục Tẫn Lâm đứng lên, ngồi xuống cạnh Kiều Nam Văn, vòng tay ôm lấy vai cô, đem cả vợ và con trai giam vào vòng tay mình, nhẹ nhàng nói: "Ba không cố ý mà, không tin con hỏi mẹ xem."
Lục Duyên Duyên nắm lấy một ngón tay của Kiều Nam Văn nghịch ngợm, nghịch chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô, chậm rãi hỏi: "Mẹ ơi, ba nói thật không?"
Kiều Nam Văn khẽ đáp: "Thật mà, ba không cố ý đâu."
Lục Duyên Duyên bĩu môi, vẫn còn giận dỗi: "Vậy thôi được, con tha thứ cho ba một lần, chỉ một lần thôi đó. Nếu ba còn đánh con nữa, con sẽ không chơi với ba nữa đâu!"
Dỗ dành Lục Duyên Duyên xong, Lục Tẫn Lâm lái xe đưa vợ con đến một nhà hàng Thái.
Kiều Nam Văn khẽ hỏi: "Không phải anh nói đi ăn lẩu sao?"
Lục Tẫn Lâm vẫn thản nhiên đáp: "Quán này nổi tiếng ngon, anh luôn muốn dẫn em đến thử một lần."
Ở sảnh lớn của nhà hàng có một con thú nhồi bông hình voi khổng lồ, mấy đứa trẻ đang xúm xít vây quanh chụp ảnh.
Trong lúc Lục Tẫn Lâm gọi món, Kiều Nam Văn cũng cùng Lục Duyên Duyên ngắm nghía con voi nhồi bông ở đại sảnh. Ai ngờ lại chạm mặt Bùi Tử Dụ. Bùi Tử Dụ đi cùng đồng nghiệp, khi nhìn thấy Kiều Nam Văn cũng không khỏi ngỡ ngàng.
Kiều Nam Văn vội vàng né tránh ánh mắt của anh, cả người căng như dây đàn.
Bùi Tử Dụ cũng hiểu ý cô, giả vờ như không quen biết, thần sắc tự nhiên lướt qua. Trong lòng anh không khỏi hoài nghi, liệu Lục Tẫn Lâm đã biết chuyện gì rồi chăng?
Thực ra, Lục Tẫn Lâm luôn để mắt đến Kiều Nam Văn và Bùi Tử Dụ. Anh sớm đã biết Bùi Tử Dụ sẽ đến đây dùng bữa, nên cố tình đưa Kiều Nam Văn đến.