Chương 40

Khi anh trở về phòng, sau khi đã hoàn tất mọi việc thì đã quá nửa đêm.

Anh nằm xuống ôm vợ vào lòng. Kiều Nam Văn mơ màng tỉnh giấc, khẽ hỏi: "Sao giờ này anh mới về?"

Lục Tẫn Lâm ghé sát tai cô, cười khẽ: "Dự một buổi tiệc rượu, không tiện rời đi sớm."

"Anh uống rượu à?"

"Uống một chút."

Lục Tẫn Lâm hôn cô, bàn tay đặt lên bụng dưới: "Kỳ kinh nguyệt của em hết rồi?"

"Ừm, hôm qua hết rồi."

"Vậy làm một hiệp nhé, anh nhớ em."

Kiều Nam Văn xoay người, đối diện anh mà hôn, khẽ nói: "Ừm, nhẹ nhàng thôi nhé."

Lục Tẫn Lâm khẽ cười, cắn nhẹ vành tai cô, giọng nói đầy gợi cảm: "Được, ngoan ngoãn một chút, ông xã sẽ nhẹ nhàng."

Điều tra lý lịch với Trương Lâm mà nói đã là chuyện quá quen thuộc, ngay hôm sau đã có thông tin báo cáo cho Lục Tẫn Lâm.

Trong phòng làm việc tổng tài, Trương Lâm đưa cho Lục Tẫn Lâm một tập tài liệu, báo cáo: "Thưa Lục tổng, người này tên Bùi Tử Dụ, là luật sư. Hai mươi sáu tuổi, năm ngoái vừa về nước, tự mở một văn phòng luật."

Lục Tẫn Lâm vừa xem tài liệu vừa hỏi: "Anh ta chủ yếu nhận những vụ gì?"

"Vụ ly hôn."

Thấy sắc mặt Lục Tẫn Lâm không được tốt, Trương Lâm cũng đoán được phần nào nguyên nhân, anh ta vội nói: "Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi ạ, tôi đã điều tra, phu nhân và luật sư này không hề có giao điểm nào, trước đó cũng không có bằng chứng cho thấy họ từng gặp mặt."

Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói của Lục Duyên Duyên: "Ba ơi, con đến rồi nè!"

Hôm nay Lục Tẫn Lâm định đưa hai mẹ con ra ngoài ăn cơm, nên bảo Kiều Nam Văn tự đi đón con, rồi đến công ty gặp anh.

Lục Tẫn Lâm đặt tập tài liệu xuống, nói với Trương Lâm: "Được rồi, cậu ra ngoài trước đi, tiếp tục theo dõi anh ta."

Trương Lâm vừa bước ra khỏi cửa, liền chạm mặt Kiều Nam Văn và Lục Duyên Duyên. Lục Duyên Duyên đeo ba lô nhỏ, vẫy tay chào anh ta: "Trương Lâm, sao chú lại ở đây ạ!"

Trương Lâm cười với cậu bé: "Chú làm việc ở đây mà, Duyên Duyên đến tìm ba hả?"

"Dạ, con và mẹ đến đón ba đi ăn cơm!"

"Ồ, ngoan quá."

Kiều Nam Văn nhắc nhở Lục Duyên Duyên: "Không được gọi thẳng tên người lớn như vậy, rất bất lịch sự, phải gọi là chú."

Lục Duyên Duyên lè lưỡi: "Dạ, tạm biệt chú Trương Lâm ạ!"

Trương Lâm xoa xoa khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé: "Tạm biệt Duyên Duyên nhé."

Vừa vào cửa, Lục Duyên Duyên đã chạy ngay đến chỗ Lục Tẫn Lâm, giọng líu lo: "Ba ơi, con đến rồi đây! Con đói bụng quá!"

Lục Tẫn Lâm bế bổng cậu bé lên, hôn chụt lên má con trai: "Duyên Duyên ngoan, cùng mẹ đợi một lát nhé, ba xong việc ngay thôi."

Lục Duyên Duyên cầm tập tài liệu trên bàn Lục Tẫn Lâm nghịch nghịch, vừa chơi vừa mè nheo: "Ba còn làm gì nữa, không đi ăn cơm đi ạ?"

"Sắp xong rồi."

"Ba phải nhanh lên đó."

Lục Duyên Duyên nhảy phịch xuống khỏi đùi ba, tay nắm chặt xấp tài liệu chạy đi. Đó là tài liệu về Bùi Tử Dụ.

Cậu bé vừa chạy vừa gọi với: "Mẹ ơi, hôm nay Tôn Tử Hiên dạy con gấp máy bay giấy này, con muốn dùng cái này để gấp!"

Kiều Nam Văn đưa tay định đón lấy xấp tài liệu, dịu giọng: "Duyên Duyên, đừng nghịch cái này, đây là tài liệu của ba, không được mang ra chơi đâu."

Cô còn chưa kịp chạm vào thì đã bị Lục Tẫn Lâm gầm lên: "Bỏ xuống!"

Giọng nói quá nghiêm khắc khiến cả Kiều Nam Văn và cậu bé đều giật mình thon thót. Tập tài liệu trong tay Lục Duyên Duyên rơi xuống đất.

Lục Tẫn Lâm sải bước tới, cúi xuống nhặt xấp tài liệu. Lục Duyên Duyên từ nhỏ đã được cưng chiều như trứng mỏng, càng cấm đoán, cậu bé càng ương bướng.

Cậu bé túm chặt lấy vạt áo Lục Tẫn Lâm, kiễng chân đòi lấy tài liệu: "Con muốn cái này, con muốn gấp máy bay giấy, con muốn cái này mà!"

Lục Tẫn Lâm giơ cao tay, cố tình không cho cậu bé với tới.

Lục Duyên Duyên đánh thùm thụp vào chân Lục Tẫn Lâm: "Trả cho con, con muốn cái này, trả cho con! Ba ơi, mau trả cho con!"

"Không cho." Lục Tẫn Lâm mặc kệ tiếng mè nheo của con trai, xoay người đi thẳng về phía bàn làm việc.

Lục Duyên Duyên bám riết theo anh: "Ba là đồ xấu xa, con muốn cái này!"

Từ khi biết Kiều Nam Văn có thể đang lén lút liên lạc với Bùi Tử Dụ, đang ngấm ngầm tính chuyện ly hôn, tâm trạng Lục Tẫn Lâm đã vô cùng tồi tệ. Giờ Lục Duyên Duyên lại còn ồn ào không ngớt, càng khiến anh thêm bực dọc, nóng nảy.