Chương 39

Lục Tẫn Lâm cười bên tai cô: "Sao không dám nhìn anh? Chẳng lẽ em và gã đàn ông kia thật sự làm chuyện gì mờ ám?"

Kiều Nam Văn kéo chăn lên, không thèm để ý đến anh nữa.

Lục Tẫn Lâm dùng sức cắn vào cổ cô: "Đưa điện thoại cho anh."

"Ở trên bàn."

Chiếc bàn đầu giường ở phía Kiều Nam Văn nằm, Lục Tẫn Lâm không với tới được, lại bóp cổ cô, giọng nói trầm thấp: "Đưa cho anh."

Kiều Nam Văn đưa tay lấy điện thoại, đưa cho anh.

Kiều Nam Văn không lo lắng Lục Tẫn Lâm sẽ thấy gì, cô và Bùi Tử Dụ liên lạc chưa bao giờ dùng chiếc điện thoại này.

Lục Tẫn Lâm cẩn thận kiểm tra điện thoại của cô, từ lịch sử cuộc gọi đến nhật ký sử dụng ứng dụng, xem xét hồi lâu nhưng không phát hiện điều gì khác thường. Thế nhưng, anh vẫn có cảm giác bất an, rằng Kiều Nam Văn nhất định đang giấu anh chuyện gì đó.

Rốt cuộc là chuyện gì, anh vẫn chưa thể đoán ra.

Anh đặt điện thoại xuống, lại ôm Kiều Nam Văn vào lòng, để cô nằm trên người mình, vén những sợi tóc mai, hôn lên đôi môi đỏ mọng.

Kiều Nam Văn khó hiểu nhìn anh: "Anh lại muốn gì?"

Lục Tẫn Lâm giam cô trong vòng tay, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, khẽ nói: "Vợ à."

"Vâng, sao vậy?"

"Có yêu anh không?"

"Yêu."

Lục Tẫn Lâm bật cười khẽ, hôn lên má cô: "Thật không đấy?"

"Thật mà."

"Anh không tin."

Kiều Nam Văn rời khỏi người anh, nằm nghiêng, tựa đầu vào lòng anh, nắm lấy bàn tay anh: "Sao anh cứ hỏi mãi những câu này vậy?"

"Anh sợ em bỏ trốn."

"Em còn có thể trốn đi đâu chứ?"

Lục Tẫn Lâm ngẫm nghĩ một lát, cũng phải, con cái đã có, lại thêm bao nhiêu năm trôi qua, cô còn có thể đi đâu được nữa?

Anh ôm chặt lấy vợ, cười đầy yêu thương: "Vợ à, trước đây là anh không tốt, có những chuyện anh đã làm sai. Tha thứ cho anh, chúng ta sẽ sống thật tốt bên nhau, được không?"

"Được."

"Tháng sau là sinh nhật Duyên Duyên rồi, em muốn tổ chức cho con thế nào?"

"Em nghe theo anh."

"Vậy thì tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở nhà nhé, mời mấy bạn học của con đến, để chúng vui vẻ một hôm."

"Ừ."

Mấy ngày sau, Lục Tẫn Lâm càng nghĩ càng thấy bất an. Trực giác mách bảo anh rằng, Kiều Nam Văn chắc chắn đang giấu giếm anh điều gì đó.

Hôm đó anh về nhà muộn hơn thường lệ. Kiều Nam Văn và Lục Duyên Duyên đã say giấc. Sau khi tắm rửa xong, theo thói quen, anh định kiểm tra điện thoại của vợ.

Có lẽ Kiều Nam Văn vừa dùng điện thoại vừa ngủ thϊếp đi, nên dù mắt đã nhắm nghiền, tay cô vẫn nắm chặt lấy nó.

Lục Tẫn Lâm đứng bên giường, ánh mắt dò xét cô từ trên cao. Những nghi ngờ mấy ngày nay cuối cùng cũng hé lộ chút manh mối. Anh nhẹ nhàng gỡ chiếc điện thoại khỏi tay Kiều Nam Văn, rồi đi vào thư phòng, mở lại đoạn video theo dõi từ cửa hàng hôm đó.

Anh đã bí mật cài một phần mềm theo dõi vào điện thoại của Kiều Nam Văn, nó có thể ghi lại chính xác thời gian cô sử dụng điện thoại.

Vào ngày hôm đó, ngày mà người đàn ông kia đến cửa hàng chụp ảnh thẻ, phần mềm ghi lại rằng từ 4 giờ 10 phút chiều đến 5 giờ 30 phút chiều, Kiều Nam Văn hoàn toàn không hề mở điện thoại.

Mà khoảng thời gian đó, chính là lúc người đàn ông kia xuất hiện tại cửa hàng.

Lục Tẫn Lâm xem đi xem lại đoạn video ghi lại cảnh người đàn ông bước vào rồi rời khỏi cửa hàng. Anh đặc biệt chú ý đến khoảnh khắc Kiều Nam Văn dẫn người đàn ông vào phòng chụp ảnh. Cô đã cúi đầu xuống.

Tuy chỉ diễn ra rất nhanh, vừa cúi đầu, cô đã đi vào phòng chụp ảnh, khuất khỏi tầm nhìn của camera. Nhưng Lục Tẫn Lâm vẫn nhận ra, đó là dáng vẻ của một người đang xem điện thoại.

Anh dừng hình ảnh, phóng to liên tục. Cuối cùng anh xác định được, vào lúc 4 giờ 51 phút, Kiều Nam Văn thực sự đã nhìn vào điện thoại.

Nhưng theo lịch sử sử dụng điện thoại, Kiều Nam Văn hoàn toàn không hề động đến điện thoại trong khoảng thời gian từ 4 giờ 10 phút đến 5 giờ 30 phút.

Điều đó có nghĩa là, lúc đó cô đang xem một chiếc điện thoại khác!

Cô dám lén lút giấu anh một chiếc điện thoại…

Lục Tẫn Lâm lập tức chụp lại màn hình có hình người đàn ông trong video, gửi cho Trương Lâm, ra lệnh anh ta phải điều tra ra thân phận của người đó.