Chương 35

Kiều Nam Văn kéo cậu bé xuống xe: "Sao con cứ thích chọc mẹ giận thế hả?"

Lục Tẫn Lâm cũng xuống xe, bế con trai vào lòng. Anh dỗ dành: "Duyên Duyên ngoan, ở trường có mấy tiếng thôi mà. Tối bố mẹ cùng đến đón, rồi cả nhà mình đi ăn ngon nhé, chịu không nào?"

"Không chịu, con muốn đến cửa hàng chơi với mẹ, con không thích ở trường."

Lục Tẫn Lâm hôn lên má con: "Duyên Duyên chẳng phải là em bé ngoan nhất nhà sao? Đừng khóc nữa, khóc nhè lát mẹ đánh đòn vào mông đấy."

"Đánh thì đánh, đánh rồi con cũng không đi học." Lục Duyên Duyên bướng bỉnh đến mức khiến người ta phải cau mày.

"Vậy Duyên Duyên muốn thế nào mới chịu đi học đây?" Lục Tẫn Lâm kiên nhẫn dỗ dành, gần như là nuông chiều con vô hạn.

Lục Duyên Duyên túm lấy cà vạt của bố: "Con không cần gì hết, con chỉ không muốn đi học thôi, đi học mệt lắm, con không muốn đi học chút nào."

Đúng lúc này, cô giáo bước ra từ cổng trường, tiến đến chào Lục Tẫn Lâm và Kiều Nam Văn: "Chào anh Lục, hai anh chị cùng đưa Duyên Duyên đi học ạ?"

Lục Tẫn Lâm gật đầu đáp lại: "Cô Lâm, thằng bé nhà tôi nghịch ngợm, nhờ cô để mắt giúp ạ."

Cô giáo trẻ ngượng ngùng đỏ mặt: "Đâu có, đây là trách nhiệm của chúng tôi mà."

Lục Duyên Duyên ôm chặt cổ bố không buông: "Con không vào đâu, con không muốn vào! Con muốn về nhà!"

Kiều Nam Văn dứt khoát bế cậu bé từ tay Lục Tẫn Lâm, đặt trước mặt cô giáo rồi nói: "Cô Lâm, cô đưa cháu vào giúp tôi ạ."

Cô giáo nắm lấy tay cậu bé: "Nào, Duyên Duyên, chào tạm biệt bố mẹ đi nào, chúng ta vào học thôi."

Lục Duyên Duyên càng khóc to hơn, ngồi bệt xuống đất ăn vạ: "Con không chịu, con không chịu, con muốn về nhà, con không muốn đi học, hu hu..."

Kiều Nam Văn chẳng buồn liếc con một cái, tự mình bước về phía xe. Lục Duyên Duyên vừa khóc nấc vừa chạy theo cô: "Mẹ ơi, mẹ mang con đi với! Mẹ ơi, con không muốn ở đây một mình đâu!"

Lục Tẫn Lâm lại bế bổng thằng bé lên: "Duyên Duyên ngoan, đến sáu giờ mẹ sẽ đến đón con mà."

"Không chịu, con muốn ở cùng mẹ cơ."

Lục Tẫn Lâm gõ mạnh vào cửa kính xe, ra lệnh cho Kiều Nam Văn xuống xe, mặt mày lạnh tanh nhìn cô: "Con khóc đến thế kia rồi, cô không dỗ nó được một câu à?"

Lục Tẫn Lâm luôn muốn Kiều Nam Văn là một người vợ dịu dàng, lại đồng thời ép cô phải là một người mẹ hiền từ. Anh muốn Kiều Nam Văn răm rắp nghe theo ý mình, để cái gia đình này được "hạnh phúc" theo cách của anh.

Kiều Nam Văn quay đầu, chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Lục Tẫn Lâm. Ánh mắt đó vẫn mang theo sự đe dọa, sự áp bức quen thuộc, khiến cô rợn người như mọi khi.

Cô ngoan ngoãn nghe theo, xuống xe, ngồi xổm xuống ôm Lục Duyên Duyên vào lòng, nhẹ giọng: "Duyên Duyên đừng khóc nữa, ngoan, nghe lời cô giáo, tan học mẹ sẽ đến đón con."

Lục Tẫn Lâm đứng bên cạnh khẽ nhếch môi, đây chính là điều anh muốn. Vợ anh yêu con anh, thật hạnh phúc biết bao.

Lục Duyên Duyên bĩu môi cao ngút, hệt như mọi khi: "Vậy con chỉ học một tiết thôi, học xong một tiết con sẽ ra ngay."

Lục Tẫn Lâm cũng ngồi xổm xuống, dịu giọng dỗ dành con trai: "Không được đâu, các bạn khác đều học cả ngày mà. Duyên Duyên đã chơi cả buổi sáng ở nhà rồi, bây giờ phải đi học thôi."

Lục Duyên Duyên nghịch ngợm quấn một lọn tóc của Kiều Nam Văn trong tay, chậm rì rì nói: "Vậy được rồi, vậy tan học mẹ nhất định phải đến đón con đấy nhé. Nếu mẹ không đến đón, sau này con không đi học nữa đâu."

Lục Tẫn Lâm: "Được, mẹ nhất định sẽ đến đón con, ba đưa mẹ đi cùng, có được không?"

"Dạ, chúng ta phải ngoéo tay!"

Dỗ dành mãi, Lục Duyên Duyên mới chịu theo cô giáo vào cổng trường.

Lên xe, Lục Tẫn Lâm liền vội vã hôn lên má người vợ đang ngồi ở ghế phụ lái, giọng điệu trách móc: "Sau này đối xử tốt với con hơn đi, em suốt ngày mặt nặng mày nhẹ với nó làm gì. Trẻ con đứa nào mà chẳng nghịch ngợm, em cứ cau có với nó như thế, sau này lớn lên nó tự ti thì sao?"

Kiều Nam Văn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, không đáp lời.

Lục Tẫn Lâm ghét nhất là thái độ thờ ơ này của Kiều Nam Văn. Anh muốn cô mặt đỏ bừng cãi nhau với anh, tranh luận với anh đến cùng.