Kiều Nam Văn nhìn Lục Tẫn Lâm đã nhắm mắt ngủ say, khẽ thở dài, dịu giọng nói với Lục Duyên Duyên: "Duyên Duyên, ngủ thêm nửa tiếng nữa rồi dậy nhé, dù không đi học, cũng không thể ngủ nướng mãi được."
"Khi nào ba dậy thì con mới dậy." Lục Duyên Duyên rúc sâu trong chăn, lí nhí nói.
Kiều Nam Văn lặng lẽ rời khỏi phòng, vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa. Cô lấy từ dưới bồn cầu ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, được bọc kín bằng nhiều lớp màng bọc thực phẩm.
Cẩn thận gỡ từng lớp màng, cô run rẩy mở máy, nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại.
"Alo, luật sư Bùi, là tôi, tình hình thế nào rồi?"
Luật sư Bùi đáp: "Cô Kiều, tôi đã phân tích tình hình của cô rồi. Nếu muốn khởi kiện ly hôn, quả thật có chút khó khăn. Có một số vấn đề không tiện nói qua điện thoại, hay là cô thu xếp thời gian, chúng ta gặp mặt trực tiếp để trao đổi chi tiết hơn."
Kiều Nam Văn lo lắng: "Được, tôi sẽ cố gắng thu xếp. Dạo này anh ấy quản tôi rất chặt, có lẽ tôi không thể thường xuyên liên lạc với anh được. Anh có việc gì thì nhắn tin cho tôi, tôi sẽ trả lời ngay khi có thể."
"Được, tôi hiểu rồi. Bên tôi luôn sẵn sàng hỗ trợ cô hai mươi bốn trên hai mươi bốn, cô cứ liên lạc bất cứ lúc nào."
"Được, vậy tôi cúp máy trước."
Kiều Nam Văn cúp điện thoại, liếc nhìn ra phía cửa, xác định không có ai mới cất điện thoại về chỗ cũ.
Nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong, cô trở lại phòng ngủ. Lục Tẫn Lâm và Lục Duyên Duyên vẫn còn say giấc.
Lục Tẫn Lâm dụi mắt, giọng ngái ngủ: "Sáng nay anh không đến công ty đâu, em cũng đừng đến cửa hàng. Ở nhà với anh đi."
"Được rồi, em đi làm bữa sáng cho hai người."
Lục Tẫn Lâm ngáp một cái: "Em làm gì cho mệt, cứ để dì Ngô lo là được rồi."
Kiều Nam Văn: "Em muốn làm bánh trứng cho anh và Duyên Duyên."
"Được, anh thích ăn món đó. Em làm thêm cho anh hai cái nữa nhé."
"Vâng."
Buổi sáng, Lục Duyên Duyên cầm xe điều khiển từ xa chơi, Kiều Nam Văn bảo cậu bé làm bài tập, cậu bé bướng bỉnh cãi lại: "Ba bảo con không cần làm, chiều đến trường rồi làm cũng được mà."
Kiều Nam Văn trách: "Không được chơi, mang bài tập ra đây, mẹ dạy con."
Lục Duyên Duyên liền khóc lóc ăn vạ: "Ba ơi, ba ơi, mẹ lại bắt con làm bài tập, chân con đau quá!"
Giọng Lục Tẫn Lâm từ thư phòng vọng ra: "Nam Văn, em vào đây một lát, anh có chuyện muốn nói với em."
Kiều Nam Văn cất đồ chơi của Lục Duyên Duyên vào tủ rồi nói: "Không được chơi nữa, con muốn chọc mẹ giận sao?"
Lục Duyên Duyên lăn lộn ăn vạ trên sàn nhà.
Kiều Nam Văn lạnh giọng: "Lát nữa mẹ ra, nếu con còn lăn lộn trên sàn nhà, mẹ sẽ đưa con đến nhà ông bà nội, sau này đừng hòng về nữa."
Lục Duyên Duyên miễn cưỡng đứng dậy, chậm chạp đi tìm cặp sách.
Kiều Nam Văn bước vào thư phòng, Lục Tẫn Lâm đang chăm chú xem văn kiện. Anh vẫy tay ra hiệu: "Lại đây."
Kiều Nam Văn vừa đến gần đã bị Lục Tẫn Lâm kéo vào lòng, ép cô ngồi lên đùi anh. Anh mân mê những ngón tay cô, giọng điệu có chút trách móc: "Sau này đừng có hung dữ với con trai như vậy. Nó còn nhỏ, ham chơi một chút cũng không sao, lớn lên rồi sẽ khác thôi mà."
Kiều Nam Văn im lặng không đáp.
Lục Tẫn Lâm lại nói, giọng điệu đầy chiếm hữu: "Anh đã bảo sáng nay không đến công ty rồi, muốn em ở nhà bồi anh cho tốt. Em cứ cắm cúi dạy thằng nhóc kia làm bài tập mãi, còn thời gian đâu mà bồi anh?"
Kiều Nam Văn cúi xuống hôn lên trán anh, dịu giọng: "Vậy buổi chiều anh đi làm sao?"
Lục Tẫn Lâm cười, ánh mắt lộ vẻ hài lòng: "Đi chứ, buổi tối cố gắng về sớm."
Anh xoa eo Kiều Nam Văn một cái, ra lệnh: "Ra đóng cửa lại đi."
"Đóng cửa làm gì?"
"Bảo đi thì đi, nhanh lên."
Kiều Nam Văn vội vã đóng cửa thư phòng lại. Vừa quay người, Lục Tẫn Lâm đã bế thốc cô lên, không chút thương tiếc đè xuống ghế sofa.
Kiều Nam Văn giật mình, bám chặt lấy cổ áo anh: "Anh... anh muốn làm gì? Em vẫn chưa khỏe hẳn."
"Anh biết, chỉ muốn hôn em một chút thôi."
Lục Tẫn Lâm đặc biệt thích hôn cô, anh ngậm lấy đôi môi mềm mại, tỉ mỉ mυ"ŧ mát, gặm cắn nhẹ nhàng, nụ hôn vừa ướŧ áŧ vừa kéo dài triền miên. Anh cứ ôm chặt cô như vậy, đè lên người cô, hôn sâu đến nghẹt thở.