Chương 30

Lục Tẫn Lâm cởi chiếc áo khoác ngoài của cô, thuận theo đường cổ trắng ngần mà hôn xuống, hơi thở dần trở nên nặng nhọc. Kiều Nam Văn ngẩng đầu lên, nghẹn ngào nói: "Vết thương... vết thương của anh vẫn chưa lành."

"Chỉ là hôn một chút thôi mà, em nghĩ đi đâu vậy?" Lục Tẫn Lâm nở một nụ cười mờ ám nơi khóe miệng, rồi hôn lên vành tai cô: "Không vội, đợi vết thương của anh lành hẳn, anh sẽ yêu thương em thật nhiều."

Đầu óc Kiều Nam Văn rối bời, không nghe rõ anh đang nói gì, như có ma xui quỷ khiến, cô khẽ đáp: "Vâng."

Lục Tẫn Lâm bật cười thành tiếng: "Hay là bảo bối muốn ngay bây giờ luôn? Cũng không phải là không thể, chỉ cần cẩn thận một chút là được."

Kiều Nam Văn vội đáp: "Không... không phải."

"Được, vậy thì đi tắm, tiện thể giúp anh tắm luôn. Tắm xong rồi chúng ta đi ngủ, đợi đến khi tỉnh giấc, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Kiều Nam Văn vội thoát khỏi vòng tay anh, cầm bộ đồ ngủ rồi nhanh chóng bước vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước xả mỗi lúc một lớn hơn, Lục Tẫn Lâm nhấc điện thoại lên, gọi cho Trương Lâm: "Thế nào rồi?"

"Thưa tiên sinh, đã điều tra ra rồi, chính là do thằng nhãi Trương Hiền kia làm."

"Giữ chặt nó trước, đừng để nó chạy mất."

"Vâng."

Kiều Nam Văn tắm xong, lại bưng một chậu nước nóng tới. Cô khẽ khàng bước đến bên giường, nhỏ giọng hỏi: "Anh muốn gội đầu trước hay lau người trước?"

Lục Tẫn Lâm nhìn cô, nở một nụ cười: "Em thấy thế nào thì làm thế ấy, anh nghe em hết."

Kiều Nam Văn dùng tay áo lau nhẹ khóe mắt, rồi bắt đầu giúp anh cởϊ qυầи áo.

Loay hoay một hồi, cuối cùng cô cũng giúp Lục Tẫn Lâm gội đầu và lau người xong.

Cô nép vào lòng anh, cùng anh trao nhau nụ hôn. Đôi khi, cô vẫn chìm đắm trong sự dịu dàng hiếm hoi của Lục Tẫn Lâm. Lúc môi lưỡi giao triền, cô tự nhủ rằng Lục Tẫn Lâm là chồng mình. Nhưng đó chỉ là thoáng chốc. Khi lý trí trở lại, cô lại sợ hãi người đàn ông này đến tột cùng.

Lục Tẫn Lâm ngậm lấy đầu lưỡi cô, mυ"ŧ mát đầy thân mật, vừa hôn vừa thủ thỉ: "Ngày mai Duyên Duyên qua đây, em giúp anh nói mấy câu dễ nghe, nếu không nó lại ghét anh mất."

"Nó không ghét anh đâu."

"Rõ ràng là có mà. Nó học theo em đấy, em ghét anh, nó cũng học theo em ghét anh."

Kiều Nam Văn khẽ nói: "Em không ghét anh."

"Anh biết em không thích anh. Nhưng bây giờ chúng ta còn trẻ, còn có một đứa con trai đáng yêu. Chúng ta vẫn có thể ở bên nhau rất lâu, rất lâu. Sau này em sẽ thích anh thôi."

Kiều Nam Văn do dự rất lâu, mới thận trọng mở lời: "Tẫn Lâm, anh có thể thả anh trai em ra được không? Anh ấy ở trong đó đủ lâu rồi."

Trong bóng tối mờ ảo, Lục Tẫn Lâm mân mê bàn tay vợ, thỉnh thoảng lại hôn lên mu bàn tay, chậm rãi nói: "Đây là do anh ta tự chuốc lấy. Trước đây anh đã cảnh cáo rồi, bảo anh ta đừng nhúng tay vào chuyện của hai chúng ta. Ai bảo anh ta cứ nhất quyết giúp em bỏ trốn, đáng đời."

Kiều Nam Văn nhắm nghiền mắt, không nói thêm lời nào với anh nữa.

Một tháng sau, vết thương của Lục Tẫn Lâm đã hồi phục gần như hoàn toàn. Tuy không thể vận động mạnh, nhưng anh đã có thể đi lại bình thường.

Ngày xuất viện về nhà, bà Diệp đưa Lục Duyên Duyên đến.

Lục Duyên Duyên lon ton chạy đến trước mặt Lục Tẫn Lâm: "Ba ơi, chân ba khỏi rồi ạ?"

"Khỏi rồi."

Lục Duyên Duyên chạy khắp nhà, giọng lanh lảnh: "Ba ơi, ba đuổi con đi! Nhanh lên, mình chơi trốn tìm nào!"

Lục Tẫn Lâm ngồi im trên sofa, chẳng buồn nhúc nhích. Thấy vậy, Lục Duyên Duyên lại chạy sà tới: "Ba xấu xa! Không chịu chơi với con gì cả."

Lục Tẫn Lâm nhếch mép: "Mẹ con cũng có chơi với con đâu, sao không bảo mẹ xấu xa đi?"

Lục Duyên Duyên bĩu môi: "Mẹ đâu có xấu xa!"

Lục Tẫn Lâm nhướng mày: "Vậy tại sao lại bảo ba xấu xa?"

Lục Duyên Duyên leo tót lên đùi Lục Tẫn Lâm, cười khanh khách: "Vì đôi mắt ba giống mắt… đồ xấu xa!"

Lục Tẫn Lâm xoa đầu con trai: "Mắt ba làm sao?"

Lục Duyên Duyên véo mũi ba: "Mắt ba là mắt kẻ xấu!"

Kiều Nam Văn vừa bước vào, nghe vậy liền hỏi: "Duyên Duyên, con đang nói gì thế?"

Lục Duyên Duyên dang tay về phía mẹ: "Mẹ ơi, ôm con!"