"Như vậy, Duyên Duyên chỉ còn cách vào trại trẻ mồ côi. Chưa nói đến điều kiện ở đó có tốt hay không, thằng bé lại nghịch ngợm như vậy, nhất định sẽ lén trốn ra ngoài chơi. Đến lúc đó bị bọn buôn người bắt cóc, bán đến vùng núi hẻo lánh, sống còn khổ hơn cả chó."
"Đấy còn coi như may mắn đấy. Vận rủi hơn thì sao? Bị lôi đi làm ở xưởng đen, moi nội tạng đem bán. Lúc đó mới thực sự là thảm."
Kiều Nam Văn không thể chịu đựng thêm được nữa, khóc đến mức nghẹn thở, nắm chặt lấy vạt áo hắn: "Đừng nói nữa... em xin anh..."
Lục Tẫn Lâm rút một tờ giấy lau nước mắt cho cô, rồi hôn lên đôi môi mềm mại: "Kiều Nam Văn, em nhớ kỹ cho anh, nếu em muốn gϊếŧ anh, phải tính toán đường lui cho thật kỹ. Không có bản lĩnh đó, thì đừng bao giờ có cái ý nghĩ ngu ngốc đó nữa."
Hắn ôm cô, để mặc cô khóc trong lòng, một lúc lâu sau mới bắt đầu dỗ dành: "Được rồi, đừng khóc nữa, ngoan nào, chồng vẫn yêu em mà. Lần này anh bỏ qua cho em, lần sau đừng như vậy nữa, đừng khóc, bảo bối."
Người Kiều Nam Văn run lên: "Xin lỗi... xin lỗi..."
"Không sao, anh tha thứ cho em rồi." Hắn nâng khuôn mặt vợ lên, hôn tới tấp: "Thật đúng là đồ mít ướt, thảo nào con trai cũng mít ướt y hệt, đúng là di truyền từ em mà."
Kiều Nam Văn khóc rất lâu. Cô nhìn chằm chằm miếng bông gòn khử trùng trên mu bàn tay Lục Tẫn Lâm. Đó là miếng bông y tá dán lên sau khi truyền dịch. Bây giờ hắn động đậy mạnh, vết kim châm rỉ ra một chút máu, thấm ướt miếng bông gòn trắng.
Cô bóc miếng bông gòn dính máu trên tay Lục Tẫn Lâm ra, cẩn thận dán miếng mới lên cho hắn.
Lục Tẫn Lâm ôm chặt cô hơn: "Thấy chưa, em vẫn đau lòng cho anh mà. Đôi khi, ai mà chẳng có lúc không chịu nổi đối phương, muốn gϊếŧ chết đối phương chứ? Anh không trách em. Nhưng sau này đừng như vậy nữa, được không?"
Kiều Nam Văn khẽ gật đầu.
Lục Tẫn Lâm hôn lên cổ cô, dùng lưỡi liếʍ mυ"ŧ, hôn dày đặc lên chỗ vừa rồi hắn bóp, cố gắng dùng tình yêu để xoa dịu mọi vết thương.
"Vừa rồi anh cũng bóp em, thật sự là muốn bóp chết em đấy. Coi như chuyện này huề nhau nhé, đừng khóc nữa."
Y tá ở bên ngoài gõ cửa: "Lục tiên sinh, sắp đến giờ truyền dịch rồi ạ, xin mở cửa giúp tôi với."
Kiều Nam Văn vội vàng lau nước mắt, lấy gương ra soi cổ. Cũng may Lục Tẫn Lâm vừa rồi bóp cô không dùng sức quá mạnh, không để lại dấu vết gì rõ ràng.
Cô chỉnh lại mái tóc rồi mở cửa.
Cô y tá tươi cười, giọng ngọt ngào: "Đến giờ tiêm rồi ạ."
Lục Tẫn Lâm khẽ gật đầu, không đáp lời.
Lục Tẫn Lâm đang truyền dịch, không tiện tự mình dùng bữa, đành để Kiều Nam Văn đút cho anh.
Kiều Nam Văn vốn tính nhút nhát, chuyện vừa xảy ra vẫn còn ám ảnh cô, khiến bàn tay bưng bát canh đưa cho Lục Tẫn Lâm run rẩy không ngừng. Anh khẽ cười, nắm lấy tay cô, trêu chọc: "Bảo bối nhát gan như thế này thì phải làm sao đây? Với cái tính nhát gan này, ngay cả gϊếŧ gà cũng không dám, xem ra sau này phải luyện tập thêm mới được."
Kiều Nam Văn lại òa khóc, đôi mắt đỏ hoe, toàn thân vẫn run lẩy bẩy. Lục Tẫn Lâm cầm lấy bát canh từ tay cô, đặt sang một bên, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, rồi hôn lên má.
"Thôi được rồi, vừa nãy là anh không phải, dọa em sợ rồi, ngoan, đừng khóc nữa."
Kiều Nam Văn cắn chặt môi, không dám hé răng nửa lời, sợ sơ sẩy lại chọc giận Lục Tẫn Lâm. Cô luôn sợ người chồng này, luôn luôn như vậy.
Lục Tẫn Lâm ôm cô, giúp cô vuốt lại mái tóc rối như đang dỗ dành một đứa trẻ vừa phải chịu ấm ức: "Đừng khóc nữa, đợi anh xuất viện, anh sẽ đưa em đi giải khuây, chỉ có hai chúng ta thôi, không mang theo thằng nhóc Duyên Duyên kia."
Anh nâng cằm cô lên: "Bảo bối muốn đi đâu? Trong nước hay là ra nước ngoài? Hay là đi trượt tuyết nhé? Chẳng phải em vẫn luôn muốn đi trượt tuyết sao?"
"Sao lại không nói gì thế, hả? Em muốn đi đâu?" Anh rút một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô: "Đừng khóc nữa, anh đã tha thứ cho em rồi, không sao đâu, sau này đừng như vậy nữa là được."