Chương 28

Kiều Nam Văn đưa đũa cho anh: "Tôi ăn ở nhà rồi."

Lục Tẫn Lâm nắm chặt tay cô, ánh mắt dò xét: "Là không muốn ăn cùng tôi, nên mới ăn trước sao?"

"Không phải."

"Vậy là vì sao?"

Nhìn gương mặt Lục Tẫn Lâm, Kiều Nam Văn thật sự muốn cho hắn một cái bạt tai. Cô gằn giọng: "Tôi đói bụng, ăn ở nhà rồi."

"Tôi chỉ hỏi một câu thôi, cần gì phải làm như tôi đào mả nhà cô vậy?" Lục Tẫn Lâm cười khẩy, nhướng mày nhìn Kiều Nam Văn, ra lệnh: "Ngồi xuống, ăn cùng tôi. Tôi không muốn ăn một mình."

Kiều Nam Văn kéo ghế, miễn cưỡng ngồi xuống. Lục Tẫn Lâm đẩy một cái bát trống đến trước mặt cô, gắp một miếng thịt kho tàu: "Nào, bà xã, ăn nhiều vào. Nhìn em gầy quá, phải bồi bổ thêm mới được."

Lục Tẫn Lâm nhìn chằm chằm Kiều Nam Văn. Mái tóc lỡ cỡ, làn da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, thanh tú xinh đẹp. Khi cô cúi người ăn, xương quai xanh hơi nhô lên, mang đến cảm giác mong manh, như thể chỉ cần một tay là có thể bóp nát.

Lục Tẫn Lâm nhìn cô nuốt miếng thịt, lại đẩy cốc nước đến: "Uống chút nước đi."

Kiều Nam Văn vốn luôn sống trong sợ hãi, từ giọng điệu của Lục Tẫn Lâm, cô cảm nhận được cơn giận dữ đang bị kìm nén. Cô muốn làm lành, cầu xin hắn tha thứ, nhưng lại không hiểu hắn giận vì điều gì.

Cô run rẩy cầm lấy cốc nước, khẽ hỏi: "Anh làm sao vậy?"

Lục Tẫn Lâm đặt đũa xuống, giọng điệu lười biếng, nhưng ẩn chứa sự cưỡng ép: "Em có biết vì sao hôm nay tôi tức giận đến vậy không?"

Kiều Nam Văn nhìn hắn, không dám hé răng.

Lục Tẫn Lâm tiếp tục: "Bởi vì vợ tôi muốn gϊếŧ tôi. Người phụ nữ ngày ngày chung giường với tôi, lại muốn gϊếŧ tôi."

Tay Kiều Nam Văn run lẩy bẩy, không sao cầm vững cốc nước, nó rơi xuống đất, vỡ tan tành dưới chân cô. Theo phản xạ, cô muốn đứng dậy bỏ chạy.

Lục Tẫn Lâm đặt tay lên vai cô, ấn mạnh xuống. Cô không thể giãy giụa. Sự chênh lệch về sức lực thật chí mạng, cô vùng vẫy thế nào cũng vô ích.

Hắn bóp cổ cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Duyên Duyên nói với tôi, khi tôi còn ở trong xe, em dẫn nó đi tìm người. Nhưng thực ra hai mẹ con căn bản không đi, em chỉ dẫn nó trốn sau tảng đá. Em giải thích cho tôi, chuyện đó là thế nào?"

Toàn thân Kiều Nam Văn run rẩy, không dám đối diện với hắn, lắp bắp: "Không... không phải vậy. Lúc đó chân tôi bị thương, đường lại quá khó đi, Duyên Duyên không đi được, tôi chỉ có thể cõng nó. Mệt quá, nên... nghỉ ngơi một chút."

"Em sớm đã biết sẽ có thuỷ triều lên, chỉ chờ nước dâng lên, để tôi chết trong xe, đúng không?" Bàn tay đang bóp cổ Kiều Nam Văn siết chặt lại, khiến cô nghẹt thở.

"Không phải... Tôi không biết..." Hai tay cô nắm chặt cổ tay hắn, nhưng sức lực nhỏ bé, không thể lay chuyển.

Lục Tẫn Lâm vẫn nhìn chằm chằm cô: "Kiều Nam Văn, em thật ngốc nghếch. Một ngày trước khi tai nạn xảy ra, chính em đã nói với tôi, sắp có triều cường, em muốn giúp bố mẹ em thu lưới, nên không về nhà."

Kiều Nam Văn bật khóc: "Tôi không biết... Thật sự không phải như vậy..."

"Em còn định nói dối đến bao giờ? Em cho rằng có thể giấu anh chuyện gì? Anh đối xử với em không đủ tốt sao mà em lại hận anh đến mức này? Nếu Duyên Duyên biết người mẹ mà nó yêu thương nhất lại là một kẻ gϊếŧ người, em nghĩ thằng bé sẽ nghĩ gì?"

Kiều Nam Văn vĩnh viễn không phải là đối thủ của hắn. Cô khóc đến mức cả người run rẩy, l*иg ngực phập phồng dữ dội: "Không phải vậy... Tẫn Lâm, không phải như vậy mà..."

Lục Tẫn Lâm buông tay, ôm chặt cô vào lòng, hôn lêи đỉиɦ đầu cô: "Nam Văn, gϊếŧ người không đơn giản đâu. Gϊếŧ xong còn phải phi tang, xóa dấu vết. Mà em lại yếu đuối như vậy, khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển đến mức nào rồi, em chắc chắn không thể làm được chuyện vẹn toàn đâu."

"Em phải nghĩ cho kỹ. Nếu em gϊếŧ anh, lại không thể che giấu chứng cứ, em sẽ phải ngồi tù. Anh chết, em cũng vào tù, vậy Duyên Duyên phải làm sao? Thằng bé còn nhỏ như vậy, chẳng phải sẽ thành trẻ mồ côi sao?"

"Ba mẹ anh vốn không ưa gì anh, chắc chắn sẽ không muốn nuôi thứ nghiệt chủng mà anh để lại đâu. Còn ba mẹ em... anh trai em đã ở trong tù rồi, nếu em lại vào nữa, ba mẹ em còn tâm trí đâu mà chăm sóc Duyên Duyên?"