Kiều Nam Văn đợi một lát, vẫn không thấy anh trả lời.
Cô cũng không hỏi thêm. Lục Tẫn Lâm thường xuyên vô cớ nổi giận như vậy, sau đó lại bắt đầu những cuộc chiến tranh lạnh dai dẳng với cô. Rất nhiều lần, từ lúc anh nổi giận đến khi nguôi ngoai, cô chẳng thể nào biết được nguyên do. Mà Lục Tẫn Lâm, đương nhiên cũng không bao giờ giải thích với cô.
Cô tiến đến tủ quần áo, lấy những bộ đồ của cả hai người đã thay trong mấy ngày qua nhét vào túi. Thay giày xong, cô khẽ nói: "Em đến cửa hàng một chuyến, rồi về nhà lấy thêm mấy bộ quần áo sạch sẽ mang qua. Cơm nước em để trong hộp giữ nhiệt rồi, nếu anh muốn ăn thì nhờ hộ lý lấy giúp nhé."
Lục Tẫn Lâm vẫn im lặng, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
Kiều Nam Văn tự mở một studio ảnh, cách đây hai năm. Cô học khoa Nhϊếp ảnh ở trường đại học, chuyên về nhϊếp ảnh phim tài liệu. Năm hai mươi tuổi khi còn đang đi học cô đã sinh Lục Duyên Duyên.
Khi đó cô vừa bước vào năm hai, Lục Tẫn Lâm đã làm thủ tục bảo lưu cho cô. Sau khi sinh con nửa năm, cô lại quay trở lại trường học. Lục Tẫn Lâm đã nhờ người giúp đỡ, để cô được tham gia kỳ thi, tiếp tục học cùng các bạn, không phải học lại vì một năm bảo lưu.
Sau khi tốt nghiệp, Lục Tẫn Lâm dĩ nhiên không muốn cô đi làm thuê. Kiều Nam Văn phải năn nỉ anh mấy lần, anh mới đồng ý cho cô mở studio ảnh này.
Cửa hàng mở được hơn một năm, việc làm ăn vẫn không mấy khả quan. Ngoài cô ra, cửa hàng còn có hai nhân viên, một nam một nữ. Nữ thì phụ trách trang điểm cho khách, nam thì làm trợ lý chụp ảnh, kiêm luôn những việc lặt vặt.
Kiều Nam Văn biết rõ, hai người nhân viên này là do Lục Tẫn Lâm phái đến để trông chừng cô.
Cô trở lại cửa hàng, nhân viên Lâm Mẫn vội vàng tiến tới: "Chị Văn, chị về rồi ạ."
Kiều Nam Văn gật đầu, vào phòng nghỉ lấy chút đồ, nói với Lâm Mẫn: "Mấy ngày nay chị có việc bận, cho cửa hàng nghỉ mấy hôm. Em về nghỉ trước đi, đợi chị xong việc sẽ gọi em qua. Em cũng nói với Lý Duệ là tạm thời nghỉ làm, tiền lương chị vẫn trả đủ."
"Vâng ạ."
Kiều Nam Văn về đến nhà, đã là sáu giờ chiều.
Dì Ngô đang chuẩn bị bữa tối, định lát nữa mang đến bệnh viện.
Thấy Kiều Nam Văn về, dì Ngô liền hỏi: "Mợ chủ, cô về rồi ạ?"
Kiều Nam Văn khẽ gật đầu, nói: "Dì Ngô, dì làm xong cơm thì về đi, lát nữa tôi tự mang đến bệnh viện là được."
"Vâng, vậy tôi để đồ đã chuẩn bị xong ở trên bàn nhé."
"Ừm."
Kiều Nam Văn lên lầu. Dì Ngô gọi điện cho Lục Tẫn Lâm: "Thưa tiên sinh, thiếu phu nhân đã về rồi ạ."
Kiều Nam Văn lấy quần áo của Lục Tẫn Lâm ra, bỏ vào túi. Điện thoại chợt vang lên, là Lục Tẫn Lâm gọi.
"Về đến nhà rồi?" Giọng anh lạnh băng.
"Vâng, vừa mới tới."
"Đang làm gì?"
Kiều Nam Văn vừa xếp quần áo, vừa đáp: "Đang thu dọn đồ."
Lục Tẫn Lâm im lặng một lát rồi mới nói: "Trên bàn ở thư phòng có một cái túi tài liệu màu xanh lá cây, lúc nào đến đây thì mang theo."
"Được."
Vừa dứt lời, Lục Tẫn Lâm đã cúp máy.
Kiều Nam Văn thu dọn xong xuôi, lại đi lấy túi tài liệu. Cô xuống lầu, tự nấu vội một bát mì rồi mới lái xe đến bệnh viện.
Đến nơi, trời đã tối hẳn. Lục Tẫn Lâm vẫn đang ngồi trên giường, cắm cúi xem tài liệu công ty trên laptop.
Kiều Nam Văn nhẹ nhàng đặt đồ lên bàn, không nói một lời.
Năm phút sau, Lục Tẫn Lâm mới rời mắt khỏi màn hình, nhìn cô: "Tài liệu đâu?"
Kiều Nam Văn đang ngẩn người, Lục Tẫn Lâm đột ngột lên tiếng khiến cô giật mình, đánh rơi cả điện thoại xuống đất.
"Sợ tôi đến vậy à?" Lục Tẫn Lâm hỏi, giọng mỉa mai.
Kiều Nam Văn liếc nhìn anh, vội vàng cụp mắt, nhặt điện thoại lên, khẽ nói: "Mang đến rồi, anh cần ngay bây giờ sao?"
"Ừ."
Kiều Nam Văn lấy tài liệu ra, đưa cho anh.
Lục Tẫn Lâm nhận lấy, lật xem rất lâu. Anh không nói gì, Kiều Nam Văn cũng im lặng, không gian chìm trong tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Kiều Nam Văn thấp thỏm không yên. Mỗi khi Lục Tẫn Lâm nổi giận, cô đều sợ hãi phải ở một mình với anh. Cảm giác ngột ngạt, quái dị này dường như đã thấm vào máu thịt. Cô cảm thấy mình như đang rơi xuống vực sâu, chỉ có thể bám víu vào một cành cây khô héo. Cành cây ấy sắp gãy mà không gãy, cô muốn rơi mà không rơi được, vô cùng giày vò.