"Tự tay con làm đấy à? Sao nhìn cứ như nhặt từ bãi rác về thế?"
"Không phải đâu ba! Vỏ sò này là con tự nhặt đó, sau đó bà nội dẫn con đến cửa hàng, nhờ chị kia xâu lại giúp con!" Cậu bé đắc ý chỉ vào chiếc vòng cổ vỏ sò, khoe: "Ba xem này, màu này là con tự tô đấy, con giỏi không?"
"Giỏi, con nhặt vỏ sò ở đâu vậy?" Lục Tẫn Lâm hờ hững hỏi.
"Thì ở bờ biển đó ba, lúc mình đi xe, rồi... rồi... ba lái xe ẩu, làm con ngã xuống ấy, cái bờ biển đó đó!"
Lục Tẫn Lâm nhéo má con trai: "Thằng nhóc này, lúc đó ba bị thương mà con không lo lắng gì cho ba hết, còn tâm trí đâu mà đi nhặt vỏ sò?"
"Con với mẹ ở đó đợi, con chán quá nên mới nhặt." Lục Duyên Duyên giật lại sợi dây chuyền, không cho Lục Tẫn Lâm chạm vào.
Nghe đến đây, Lục Tẫn Lâm khựng lại, dò hỏi: "Con với mẹ đợi ở đâu?"
"Thì ở sau tảng đá lớn đó ạ!"
Lục Tẫn Lâm nhìn thẳng vào mắt con trai: "Lúc đó không phải con với mẹ đi tìm người sao?"
Lục Duyên Duyên bĩu môi: "Dạ, con với mẹ đi đến tảng đá lớn đó, mẹ nói mẹ mệt rồi, nên con với mẹ ngồi nghỉ ở đó."
"Mẹ chỉ dẫn con ngồi đợi ở đó thôi à?"
"Đúng rồi, mẹ nói cứ đợi là sẽ có người đến thôi. Sau đó, hai chú kia đến cứu ba, rồi con với mẹ về."
Lục Tẫn Lâm đột ngột bật cười nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.
Trước khi họ trở về, Kiều Nam Văn đã biết nước triều sắp lên. Hóa ra, cô ta căn bản không hề nghĩ đến việc tìm người đến cứu anh, mà chỉ trốn trong bóng tối, nhìn biển dâng.
Nếu không có hai ngư dân kia chẳng phải cô ta đã đứng nhìn anh chết trong xe rồi sao?
Cô ta hận anh đến mức muốn anh chết như vậy sao?
"Ba ơi, ba làm sao vậy ạ?" Lục Duyên Duyên lay tay Lục Tẫn Lâm, lo lắng hỏi.
"Không sao, tháo cái vòng cổ của con ra, vứt đi."
"Không chịu! Con muốn đeo!"
Lục Tẫn Lâm tự mình ra tay, thô bạo giật đứt sợi dây chuyền vỏ sò trên cổ con trai, ném mạnh xuống đất. Vài chiếc vỏ sò nhỏ văng ra, vỡ vụn trên nền nhà bóng loáng.
Lục Duyên Duyên khóc nấc lên, nhoài người khỏi giường để nhặt sợi dây chuyền.
Lục Tẫn Lâm quát lớn: "Không được đυ.ng vào!"
Lục Duyên Duyên giật mình, tiếng khóc càng xé lòng hơn.
Nghe tiếng con khóc thảm thiết, Kiều Nam Văn vội vã chạy vào phòng. Lục Duyên Duyên lập tức lao vào vòng tay cô: "Mẹ ơi, mẹ ơi, ba xấu tính, ba làm hỏng dây chuyền của con rồi!"
"Dây chuyền nào vậy con?"
Lục Duyên Duyên mếu máo đưa sợi dây chuyền đứt lìa cho Kiều Nam Văn xem: "Dây này nè mẹ, ba giật đứt nó, còn không cho con đeo nữa!"
Lục Tẫn Lâm gằn giọng: "Câm miệng!"
Lục Duyên Duyên sợ hãi, im bặt không dám hé răng.
Kiều Nam Văn bế con lên, nhẹ nhàng đưa ra ngoài hành lang, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào, Duyên Duyên đừng khóc, hỏng rồi thì thôi. Lát nữa mẹ mua cho con sợi khác, mình mua sợi nào đẹp hơn nhé, chịu không?"
"Nhưng mà... đây là con tự làm mà."
"Thì có sao đâu, mẹ có thể làm cùng con sợi khác mà, hai mẹ con mình cùng làm, đừng khóc nữa nhé con."
Lục Duyên Duyên sụt sịt, gật đầu: "Dạ, con cảm ơn mẹ."
Kiều Nam Văn lấy khăn giấy lau mặt cho con: "Duyên Duyên ngoan quá."
Kiều Nam Văn bế con đứng ở hành lang một lúc. Một cô y tá trẻ, dáng vẻ thanh tú, tiến lại gần: "Lục phu nhân, Lục tiên sinh đang tìm cô ạ."
Kiều Nam Văn khẽ gật đầu: "Vâng, cảm ơn cô."
Cô bế con trở lại phòng bệnh. Lục Tẫn Lâm ngồi im lìm trên giường, mặt mày lạnh băng không nói một lời.
Kiều Nam Văn đặt Lục Duyên Duyên xuống, lặng lẽ ngồi xổm xuống nhặt những mảnh vỏ sò vỡ vụn, cũng chẳng nói năng gì.
Lục Duyên Duyên ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cũng không dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng ôm chặt lấy cánh tay Kiều Nam Văn.
Một lát sau, Lục Tẫn Lâm gọi điện cho bảo mẫu, bảo dì đến đón Lục Duyên Duyên về.
Kiều Nam Văn không hiểu anh lại lên cơn giận dỗi vì chuyện gì, im lặng thu dọn đống đồ chơi của Lục Duyên Duyên trên bàn. Một lúc sau, cô mới khẽ nói: "Cơm em hâm nóng rồi. Nếu anh muốn ăn, em mang qua cho."
Lục Tẫn Lâm không đáp, thậm chí còn chẳng thèm liếc cô một cái. Anh dán mắt vào chiếc laptop trước mặt, những ngón tay thoăn thoắt gõ trên bàn phím.