- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Báo Thù Rửa Hận
- Phản Kháng Cùng Thương Tổn
- Chương 24
Phản Kháng Cùng Thương Tổn
Chương 24
Lục Tẫn Lâm lộ rõ vẻ đắc ý.
Buổi trưa, Lục Duyên Duyên lon ton chạy đến, trèo lên giường bệnh của Lục Tẫn Lâm nghịch ngợm.
Kiều Nam Văn vội can ngăn: "Duyên Duyên, không được lên giường."
"Không chịu đâu, con muốn chơi ở đây, bảo ba kể chuyện cho con nghe cơ!"
Kiều Nam Văn định bế cậu bé xuống thì Lục Tẫn Lâm xua tay: "Không sao đâu, cứ để nó chơi đi."
"Nó nghịch ngợm lắm, lỡ đυ.ng vào vết thương của anh thì sao?"
Lục Duyên Duyên vội thanh minh: "Đâu có đâu, con ngoan nhất mà!"
Lục Tẫn Lâm cũng hùa theo: "Đúng, Duyên Duyên của ba ngoan nhất."
Lục Duyên Duyên cứ nằng nặc đòi ở lại bệnh viện mấy ngày liền, đến tối bảo mẫu mới đến đón về nhà ông bà nội. Lục Tẫn Lâm cũng bắt đầu làm việc, Trương Lâm mang máy tính và một số tài liệu công ty đến cho anh.
Kiều Nam Văn ngồi bên cạnh kiên nhẫn dạy Lục Duyên Duyên viết chữ, tai văng vẳng nghe Lục Tẫn Lâm và Trương Lâm bàn bạc về vụ tai nạn xe. Qua những lời trao đổi đứt quãng, Kiều Nam Văn mơ hồ đoán được, dường như vụ tai nạn này do đối thủ cạnh tranh của Lục Tẫn Lâm gây ra.
Sau khi Trương Lâm rời đi, Kiều Nam Văn rót một cốc nước đưa cho Lục Tẫn Lâm, lạnh nhạt nói: "Tôi không biết anh đã gây ra chuyện gì, nhưng xin anh đừng liên lụy đến tôi và Duyên Duyên. Chúng tôi vô tội."
Lục Tẫn Lâm nắm lấy tay cô, đặt lên mu bàn tay một nụ hôn đầy hối lỗi: "Xin lỗi em, sẽ không có lần sau đâu. Tất cả là do anh không tốt."
Kiều Nam Văn im lặng không đáp, quay sang xem Lục Duyên Duyên viết chữ, nghiêm giọng nhắc nhở: "Chỗ này viết sai rồi, viết lại đi con."
"Con không muốn viết nữa, mẹ ơi, con mệt lắm rồi, con buồn ngủ." Lục Duyên Duyên dụi đầu vào đầu gối Kiều Nam Văn, nũng nịu.
"Ngày mai là thứ hai, con phải đi học. Bài tập chưa làm xong thì lấy gì nộp cho cô giáo?"
"Con không muốn viết mà, con mệt lắm rồi..."
Kiều Nam Văn nhìn thẳng vào mắt cậu bé, kiên quyết: "Con muốn bị phạt đứng ở lớp hay là ngoan ngoãn viết bài tập?"
"Con không cần gì hết, con mệt rồi, con muốn chơi!" Cậu bé vứt bút, bò xuống đất, định lăn ra ăn vạ.
Sự bướng bỉnh của Lục Duyên Duyên thật sự khiến Kiều Nam Văn bực bội. Cô cầm lấy chiếc thước trên bàn, quất mạnh vào mông cậu bé.
Lục Tẫn Lâm lập tức lên tiếng: "Duyên Duyên, lại đây với ba, ba bảo vệ con, nhanh lên."
Lục Duyên Duyên thoăn thoắt trèo lên giường Lục Tẫn Lâm, chui tọt vào lòng ba, mè nheo: "Ba ơi, con không muốn viết chữ, ngày mai con cũng không muốn đi học, tay con đau, đầu con cũng đau."
Anh vội dỗ dành cậu bé: "Được, được, không đi thì không đi. Ba xin phép cho con."
"Hay quá! Ba là nhất!"
Kiều Nam Văn cảm thấy ngực mình nghẹn ứ, cô đặt chiếc thước xuống, bước nhanh ra ngoài. Lục Tẫn Lâm gọi với theo: "Em đi đâu?"
Kiều Nam Văn không thèm ngoảnh đầu lại, đáp: "Hâm nóng cơm."
Lục Tẫn Lâm bật cười, lại véo yêu má con trai, trêu chọc: "Thằng nhóc ranh này, lại chọc mẹ giận rồi, làm sao bây giờ?"
"Lát nữa con hát cho mẹ nghe là được mà! Mẹ yêu con nhất, con cũng yêu mẹ nhất!"
Lục Tẫn Lâm cố tình nói: "Mẹ có yêu con đâu."
"Ba nói bậy!" Lục Duyên Duyên nhào vào lòng anh, định đánh yêu.
Lục Tẫn Lâm giữ tay cậu bé lại, giả vờ nghiêm giọng: "Thằng nhóc này, dám đánh cả ông già mày hả? Lát nữa mẹ về, ba mách mẹ, con chẳng nghe lời gì cả, bảo mẹ đánh đòn vào mông con."
Lục Duyên Duyên ra vẻ chẳng hề sợ hãi: "Mẹ đánh con có đau đâu, mẹ yếu xìu."
"Vậy phạt đứng, con có sợ không? Bắt đứng từ sáng đến tối, không cho ăn cơm."
"Vậy con sẽ khóc, con khóc thì mẹ sẽ ôm con."
Lục Tẫn Lâm vỗ nhẹ vào mông cậu bé, giọng điệu cưng chiều: "Thằng nhóc này cũng biết điều đấy. Lát nữa mẹ về, phải nói xin lỗi mẹ, biết chưa?"
"Con biết rồi ạ!"
Lục Duyên Duyên và Lục Tẫn Lâm nô đùa. Bất chợt, sợi dây chuyền vỏ sò trên cổ cậu bé đập vào mặt Lục Tẫn Lâm. Anh giật lấy sợi dây chuyền, cau mày hỏi: "Đeo cái thứ này làm gì? Xấu chết đi được."
Lục Duyên Duyên giữ chặt sợi dây chuyền của mình, bướng bỉnh nói: "Cái này con tự làm đó! Con muốn đeo nó mãi mãi."
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Báo Thù Rửa Hận
- Phản Kháng Cùng Thương Tổn
- Chương 24