Lục Tẫn Lâm đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn không ngừng buông lời cợt nhả: "Sao lại không cho anh nói? Những lời này trong chăn, chẳng phải là nói với vợ mình sao? Chúng ta nằm trên một chiếc giường bao nhiêu năm rồi, chuyện gì mà chưa từng làm?"
"Lục Tẫn Lâm, sao anh có thể nói ra những lời như vậy?" Kiều Nam Văn thực sự không thể chịu đựng nổi nữa.
Lục Tẫn Lâm cười nhạt, tiếp tục nói: "Em đúng là đồ bạc tình, trêu chọc một chút cũng không xong."
"Mấy vết thương trên người anh, có phải là do cái miệng thối tha này mà bị người ta đánh không?" Kiều Nam Văn lạnh lùng nói.
Trên người Lục Tẫn Lâm có rất nhiều vết thương cũ, Kiều Nam Văn cũng không biết chúng từ đâu mà có. Mỗi lần nhìn thấy, cô đều cảm thấy sợ hãi. Trên ngực có hai vết cào dài, vặn vẹo xấu xí, trên lưng cũng vậy, hết vết này đến vết khác, giống như bị ngược đãi mà thành.
Lục Tẫn Lâm bật cười, l*иg ngực phập phồng dữ dội. "Đúng vậy, chính là bị người ta đánh cho đấy." Giọng anh khàn đặc: "Năm mười tuổi, anh lén nhìn một bà góa tắm, bị người tình của bà ta bắt được, liền ấn anh xuống mương nước đánh nhừ tử. Hắn ta đập đầu anh vào hòn đá bên cạnh, hỏi anh sau này còn dám lén nhìn nữa không, em đoán anh nói gì?"
Kiều Nam Văn chỉ cảm thấy Lục Tẫn Lâm đúng là một tên điên. "Tôi biết thế quái nào được?"
"Anh nói với hắn, anh vẫn dám." Anh cười khẩy: "Sau đó hắn ta lại tiếp tục đánh anh, thật... kí©h thí©ɧ."
Kiều Nam Văn cạn lời.
Anh khẽ thở dài, cúi đầu hôn lên môi cô, giọng trầm thấp: "Được rồi, ngủ đi. Ngoan, chồng ôm em."
Sáng sớm hôm sau, Kiều Nam Văn đã thức giấc. Cô rửa mặt xong, lại dìu Lục Tẫn Lâm vào nhà vệ sinh.
Lục Tẫn Lâm chống gậy, hếch cằm ra lệnh: "Kéo khóa giúp anh."
Kiều Nam Văn lười biếng liếc anh, xoay người bỏ ra ngoài. Lục Tẫn Lâm vọng theo, giọng đầy ý cười: "Lần trước em ngã cầu thang nằm liệt giường, đi vệ sinh chẳng phải anh đã giúp em cởϊ qυầи sao? Sao đến lượt em hầu hạ anh một lần em lại ghét bỏ anh đến vậy?"
Đây không phải lần đầu tiên Kiều Nam Văn chăm sóc Lục Tẫn Lâm như thế này. Những ngày đầu sau khi kết hôn, Lục Tẫn Lâm chẳng biết làm những chuyện gì ở bên ngoài, thường xuyên mang đầy thương tích trở về, thậm chí có khi còn là vết thương do súng đạn.
Kiều Nam Văn lúc đó đang mang thai, sợ hãi tột độ, chỉ sợ anh ta làm những chuyện bậy bạ, liên lụy đến cô. Cô quý trọng mạng sống của mình, không muốn cùng Lục Tẫn Lâm chìm vào vũng lầy.
Cô khóc lóc van xin anh buông tha cho cô, Lục Tẫn Lâm liền vuốt ve bụng cô, giọng đầy đe dọa: "Em đi rồi, anh và con phải làm sao?"
Kiều Nam Văn cắn răng đáp: "Tôi có thể phá bỏ đứa bé."
Lục Tẫn Lâm cười khẩy: "Tôi muốn đứa con này."
Kiều Nam Văn lại hạ giọng thương lượng: "Nếu anh muốn con, tôi có thể sinh nó ra, sau đó từ bỏ quyền nuôi dưỡng, giao con cho anh."
Anh cũng không đồng ý. Anh vén áo Kiều Nam Văn lên, hôn lên bụng cô, thì thầm: "Tôi muốn một gia đình. Tôi muốn một người vợ dịu dàng, một đứa con đáng yêu." Anh nói, đợi có con rồi, anh sẽ không sợ cô chạy trốn nữa.
Đợi Lục Tẫn Lâm giải quyết xong, Kiều Nam Văn mới vào giúp anh rửa mặt. Lục Tẫn Lâm vui vẻ hưởng thụ, mặt dày vô sỉ, ngay cả râu cũng để Kiều Nam Văn cạo cho.
Kiều Nam Văn không hề oán hận, chỉ là...lặng lẽ làm theo.
Bác sĩ kiểm tra, phát hiện vết thương trên chân Lục Tẫn Lâm bị nứt ra một chút, liền tiêm thêm cho anh hai mũi, dò hỏi nguyên nhân.
Lục Tẫn Lâm nhăn mặt: "Lúc đi vệ sinh, không cẩn thận va phải."
Bác sĩ liếc nhìn Kiều Nam Văn đang đứng bên cạnh, nhắc nhở: "Người nhà phải chăm sóc bệnh nhân chu đáo vào. Cô là vợ anh ấy, chuyện vệ sinh cá nhân cũng phải đỡ đần, còn ngại ngần gì. Chỉ cần sơ sẩy một chút là vết thương lại toác ra, phải khâu lại từ đầu. Cứ tái đi tái lại thế này thì biết bao giờ mới lành hẳn được."
Lục Tẫn Lâm nhìn sang Kiều Nam Văn, ra lệnh: "Bác sĩ đang nói em đấy."
Kiều Nam Văn ngượng ngùng gật đầu với bác sĩ: "Lần sau tôi sẽ để ý hơn."