Kiều Nam Văn uống cạn bát canh gà, bưng một chiếc chậu nhỏ vào nhà vệ sinh lấy nước ấm, nói: "Để em lau người cho anh."
Lục Tẫn Lâm bật cười, đôi mắt trong veo, sáng ngời đầy mê hoặc. Anh đích thị là một soái ca chính hiệu: môi mỏng, mắt sáng, sống mũi cao thẳng tắp, dáng người thon dài, cân đối. Lúc không cười, anh toát ra vẻ áp bức đến nghẹt thở. Nhưng khi cười, đôi mắt cong cong, tựa như mặt hồ gợn sóng lăn tăn, quyến rũ đến lạ.
Kiều Nam Văn điều chỉnh độ cao của giường, giúp Lục Tẫn Lâm ngồi dậy, sau đó bắt đầu cởϊ qυầи áo cho anh: "Anh đừng động đậy gì cả, cứ ngồi yên đấy, em tự cởi cho anh."
Lục Tẫn Lâm vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cô, liếʍ môi, nhếch miệng cười đầy ẩn ý: "Được thôi, anh sẽ không động, để em tự do vận động."
Một câu nói hết sức bình thường, nhưng khi lọt vào tai người khác qua chất giọng trầm khàn của anh lại mang theo một vẻ dâʍ đãиɠ, trêu chọc.
Kiều Nam Văn cởi hết quần áo của anh, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau người cho anh, lau đến chân, Lục Tẫn Lâm lập tức có phản ứng ngay trước mặt cô. Gương mặt Kiều Nam Văn mỏng manh, thoáng chốc đã đỏ bừng như ráng chiều.
Cô vội vàng lau qua loa cho anh, rồi nhanh chóng đắp chăn lại.
Lục Tẫn Lâm mặt dày mày dạn, giọng nói lười biếng, pha chút trêu chọc: "Nhìn sắc mặt em kìa, anh là đàn ông, hơn nữa còn là chồng em, nếu không có chút phản ứng nào, thì mới thật sự là anh không được đó."
Kiều Nam Văn im lặng, lấy một bộ đồ bệnh nhân mới, giúp anh thay.
Lục Tẫn Lâm đưa tay vuốt ve gò má ửng hồng của cô, nài nỉ: "Gội đầu cho anh đi, không gội anh không ngủ được."
"Mai em nhờ hộ lý đến gội cho anh."
"Có vợ ở đây rồi, cần gì đến hộ lý chứ?"
Kiều Nam Văn đáp: "Để mai em gội cho anh. Em mệt rồi."
"Chẳng phải chỉ gội đầu thôi sao? Mấy phút là xong ấy mà. Nhanh lên nào, bé cưng, anh xin em đó."
Cuối cùng, Kiều Nam Văn đành phải bưng một chiếc ghế đến, đặt một cái chậu lên trên, cẩn thận để Lục Tẫn Lâm nằm ngửa ra, đầu thõng xuống mép chậu.
Cô cẩn thận thử độ ấm của nước, thấy vừa phải, liền cầm một cái gáo nhỏ múc nước dội lên đầu anh.
Lục Tẫn Lâm kêu oai oái: "Nóng quá! Cho thêm chút nước lạnh đi, da đầu anh sắp bị phỏng đến nơi rồi!"
Kiều Nam Văn múc nước từ gáo dội vào thùng, không thêm một giọt nước lạnh, rồi lại múc thêm một gáo nữa, dội thẳng lên đầu Lục Tẫn Lâm, hỏi: "Bây giờ thì sao, vừa ý chưa?"
"Ừm, gần được rồi."
Kiều Nam Văn nhíu mày: "Em còn chưa pha nước lạnh đấy."
Lục Tẫn Lâm cười trừ, ngượng ngùng gãi mũi.
Sau khi gội đầu xong cho Lục Tẫn Lâm, bà Trần gọi điện thoại đến, hỏi cô đã về đến nhà chưa. Kiều Nam Văn không muốn họ lo lắng, cũng không muốn kể chuyện xe bị tai nạn, đành nói dối là đã về đến nơi rồi.
Chăm sóc Lục Tẫn Lâm xong xuôi, Kiều Nam Văn mới đi tắm rửa thay quần áo. Cô tắt đèn, nằm xuống chiếc giường bệnh bên cạnh Lục Tẫn Lâm.
Lục Tẫn Lâm lên tiếng: "Sao lại nằm ở đó? Sang đây ngủ với anh."
Kiều Nam Văn kéo chăn trùm kín người, không đáp lời. Lục Tẫn Lâm sầm mặt, giọng nói mang theo sự uy hϊếp: "Còn muốn tôi nhắc lại lần nữa? Mau sang đây."
Kiều Nam Văn miễn cưỡng ngồi dậy, trèo lên giường anh, nằm xuống bên cạnh. Lục Tẫn Lâm ôm chầm lấy cô, giọng điệu lưu manh: "Ôm vợ ngủ, đúng là thoải mái nhất."
Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi đưa một ngón tay lên miệng cắn nhẹ: "Có muốn làm không?"
"Anh có thể đứng đắn một chút được không?"
"Anh vốn dĩ đã không bình thường." Anh hôn lên khuôn mặt mềm mại của Kiều Nam Văn, khóe môi cong lên: "Ông xã em bây giờ bị thương rồi, không động đậy được. Nhưng nếu em muốn thì cũng không phải là không thể, em tự mình vận động là được. Chỉ là phải cẩn thận một chút, đừng chạm vào chân anh."
Kiều Nam Văn chán ghét, không muốn đáp lại những lời cợt nhả này của anh, nhắm mắt làm ngơ.
Lục Tẫn Lâm đưa từng ngón tay của cô lên miệng cắn, tiếp tục buông lời trêu chọc: "Em muốn làm gì cũng được, anh sẽ phối hợp hết mình..."
Kiều Nam Văn không nhịn được, khẽ đá vào chân bị thương của anh: "Anh có thể im miệng được không?"