Cô nhìn thấy một tấm ảnh của Lục Tẫn Lâm, là tấm ảnh chụp khi cô và anh mới yêu nhau.
Lục Tẫn Lâm lúc đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, nụ cười đẹp trai ngời ngời. Còn cô thì ngại ngùng khoác tay anh, không dám nhìn vào ống kính.
Kiều Nam Văn đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn không thể hiểu nổi, rốt cuộc mình đã đi đến bước đường này như thế nào.
Cô bây giờ mới hai mươi bốn tuổi, vậy mà đã tẻ nhạt như một cụ già gầy gò chỉ muốn được chết một cách thanh thản, tê liệt, nhạt nhẽo không chút sức sống.
Đôi lúc, cô không thể phân biệt được tất cả những điều này có phải là sự thật hay không. Một người yêu đời như cô, sao lại có thể kết hôn và sinh con ở tuổi hai mươi?
Khi tất cả mọi người xung quanh đang phấn đấu vì một tương lai đầy bất định, thì cô đã trở thành mẹ, thành người vợ ít nói bên cạnh người khác, giống như một chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ nặng nề không còn có thể cất lên tiếng chuông.
Ngồi ngẩn người một lúc, chiếc điện thoại vứt trên giường reo lên, màn hình hiển thị người gọi đến - Chồng.
Cô cầm điện thoại, nhấn nút nghe.
"A Văn, em vẫn chưa về sao?" Giọng Lục Tẫn Lâm dịu dàng dễ nghe, giống hệt một người chồng chu đáo.
Kiều Nam Văn im lặng một lúc, không biết phải trả lời thế nào, trước mặt người đàn ông này cô luôn phải cẩn trọng từng li từng tí. Dù cho cô có nổi giận, anh cũng sẽ không thực sự làm gì cô, nhưng cô vẫn quen với việc sống trong lo sợ.
"Sao không nói gì?" Anh lại hỏi.
"À, cái đó... Em đang định gọi cho anh đây. Hôm nay em không về đâu, mai em về sau."
Vừa dứt lời, Kiều Nam Văn gần như nín thở, chỉ sợ anh sẽ nói ra lời đe dọa nào đó.
Cô luôn nhát gan như vậy, hễ có động tĩnh là giật mình, giống như một con cừu non chờ bị làm thịt, mỗi giây mỗi phút đều sống trong lo âu sợ hãi.
Lục Tẫn Lâm ở đầu dây bên kia cũng im lặng một lúc, rồi anh hỏi: "Em lại làm sao thế? Anh lại làm gì khiến em không vui à?"
"Anh nói linh tinh gì vậy, chỉ là em hơi mệt, với cả hình như sắp có triều cường, em định sáng mai đi kéo lưới với bố mẹ xong rồi về."
Giọng Lục Tẫn Lâm trầm xuống, rõ ràng là không vui: "Em không về, vậy anh và con thì phải làm sao?"
Kiều Nam Văn đáp: "Có phải em nói không về đâu, chỉ là mai về thôi mà."
"Thế em tự nói với con đi."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói non nớt của một đứa trẻ: "Mẹ ơi, mẹ ơi, sao mẹ vẫn chưa về ạ? Con mang bánh quy ở trường mẫu giáo về cho mẹ ăn này, sao mẹ không về?"
Lục Tẫn Lâm khẽ thì thầm bên tai con trai: "Nói với mẹ, mẹ ơi, có phải mẹ không cần con nữa không?"
Lục Duyên Duyên bĩu môi, nói lớn: "Mẹ ơi, có phải mẹ không cần con nữa không ạ? Con ngoan lắm mà, mẹ ơi, con yêu mẹ thật thật nhiều, mẹ mau về đi!"
Kiều Nam Văn dịu dàng nói: "Sao mẹ lại không cần con được chứ, mẹ đang ở chỗ ông bà ngoại mà, ngày mai mẹ về rồi, lúc đó sẽ mang đồ ăn ngon cho con, được không nào?"