Chương 19

Lục Tẫn Lâm nheo mắt cười, giọng điệu cưng nựng: "Ba là đồ xấu xa, con là đồ xấu xa con, mà con là dòng dõi của ba, sau này lớn lên y hệt ba cho coi."

Kiều Nam Văn đẩy anh ra, nhíu mày: "Anh đừng có nói bậy bạ với con."

Lục Tẫn Lâm lập tức sáp lại gần, hôn chụt lên má cô một cái, rồi vội vàng lau miệng, vẻ mặt ghét bỏ: "Mặt toàn tro bụi."

Kiều Nam Văn vốn sạch sẽ, khó chịu dùng tay áo lau mặt.

Lục Tẫn Lâm đặt tay lên eo cô, xoa xoa rồi nói: "Lại đây, ông xã giúp em lau cho sạch." Anh kéo cổ áo cô, ép cô dựa vào người mình.

"Đừng mà..."

Hai người đang giằng co thì có hai người ngư dân đi tới, họ cùng Kiều Nam Văn dìu Lục Tẫn Lâm lên xe.

Khi lái xe, một người ngư dân nói với Kiều Nam Văn: "Cô em ơi, đường ở đây xấu lắm, cô em đỡ ông xã cẩn thận vào nhé, kẻo xóc lại va vào vết thương của anh ấy đấy."

"Vâng, cảm ơn anh, làm phiền các anh rồi." Cô lễ phép đáp lời.

Lục Tẫn Lâm nhân cơ hội ngả hẳn vào lòng cô, nắm lấy tay cô, ép cô ôm mình. Lục Duyên Duyên cũng không chịu thua kém, dựa vào phía bên kia, níu chặt lấy cánh tay cô.

Kiều Nam Văn bị hai cha con nhà này dồn ép đến tê cả hai tay, cô lên tiếng: "Duyên Duyên, con ngồi thẳng lên đi, đừng có dựa vào mẹ mãi."

"Không, con sợ, con muốn mẹ ôm." Lục Duyên Duyên lại bắt đầu mếu máo.

"Được rồi, được rồi, mẹ ôm, đừng khóc nữa nào."

Một tay cô ôm con, một tay dìu Lục Tẫn Lâm, mệt đến thở không ra hơi. Người ngư dân lái xe hơn một tiếng đồng hồ mới đưa họ đến một phòng khám nhỏ xíu ở trấn.

Phòng khám này quá tồi tàn, đến máy chụp X-quang cũng không có, bác sĩ bảo phải gọi xe cứu thương đưa người lên bệnh viện huyện.

Lục Tẫn Lâm gạt đi: "Không cần đâu, anh giúp tôi khử trùng vết thương là được, bạn của chúng tôi lát nữa sẽ đến đón."

Hai người ngư dân thấy mình ở đây cũng không giúp được gì hơn, liền ngỏ ý muốn đi. Lục Tẫn Lâm vội vàng giữ lại thông tin liên lạc của họ, định bụng khi về sẽ gửi chút quà mọn để tỏ lòng cảm kích.

Kiều Nam Văn dẫn hai người họ ra ngoài phòng khám nhỏ, rồi trao chiếc đồng hồ mà Lục Tẫn Lâm từng tặng cho cô cho hai người ngư dân nọ.

Họ thấy món quà quá quý giá, chần chừ không dám nhận, nhưng Kiều Nam Văn kiên quyết dúi vào tay họ.

Cô biết chiếc đồng hồ đó là vật Lục Tẫn Lâm trân trọng nhất. Không phải lúc nào cô cũng thờ ơ, cam chịu. Cô cũng cần phải giải tỏa, phải vứt bỏ những thứ Lục Tẫn Lâm yêu thích – một sự phản kháng nhỏ bé và nực cười.

Quay trở lại, cô thấy bác sĩ đang khử trùng vết thương ở chân cho Lục Tẫn Lâm. Vết thương sâu đến mức khiến cô kinh ngạc. Thật nực cười, một người tàn nhẫn như Lục Tẫn Lâm lại sợ đau, sợ khổ đến vậy.

Mỗi lần ốm, anh đều trốn tránh bệnh viện, viện cớ sợ tiêm, cũng chẳng chịu uống thuốc. Anh cứ thế chống chọi, tự mình mục ruỗng, rồi tự mình lành lại.

Lục Tẫn Lâm đau đến tái mét mặt mày, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Kiều Nam Văn bước đến, đứng ngay trước mặt anh, nhẹ nhàng ôm lấy đầu anh.

Lục Tẫn Lâm vùi mặt vào bụng cô, ôm chặt lấy eo cô. Kiều Nam Văn xoa đầu anh, dịu dàng nói: "Ráng chịu một chút, sắp xong rồi."

Bác sĩ nói: "Vết thương của anh khá sâu, nhưng ở đây lại không có thuốc tê, hay là anh cố chịu chút nữa, tôi khâu hai mũi nhé?"

Kiều Nam Văn vội vàng từ chối: "Không cần đâu, anh ấy chịu không nổi đâu."

Bác sĩ gật đầu: "Vậy cũng được. Cô bảo người nhà của hai người đến nhanh đi, vết thương của chồng cô nghiêm trọng lắm đấy, lại còn ngâm nước biển nữa, không thể kéo dài thêm được."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Trên chiếc ghế dài trong phòng khám nhỏ, Kiều Nam Văn ngồi giữa, Lục Tẫn Lâm và Lục Duyên Duyên mỗi người dựa vào một bên cô.

Lục Duyên Duyên đã ngủ thϊếp đi, dựa vào lòng cô, thỉnh thoảng lại mơ màng gọi "mẹ ơi". Lục Tẫn Lâm nhăn mặt vì đau, dựa vào vai cô, cũng nhắm mắt lại. Anh ghé sát lại gần hơn, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, vừa ngứa ngáy, vừa bỏng rát.

Trong khoảnh khắc, dường như cô đã trở thành trụ cột của gia đình này. Chỉ cần cô rời đi, gia đình này sẽ sụp đổ.