Kiều Nam Văn tìm mãi vẫn không thấy điện thoại đâu. Chắc lúc xe trượt xuống, điện thoại và ví tiền đều văng ra ngoài hết rồi.
“Không tìm thấy điện thoại.” Cô trở lại bên cửa sổ xe nói.
Cô thử mấy lần muốn kéo chân Lục Tẫn Lâm ra nhưng đều vô ích, cuối cùng đành nói: “Thế này đi, anh ở đây chờ, em dẫn Duyên Duyên đi tìm người giúp.”
“Được, hai mẹ con cẩn thận.”
Kiều Nam Văn cúi xuống, nói với Lục Duyên Duyên: “Duyên Duyên, lại đây, mẹ cõng con đi.”
Lục Tẫn Lâm xen vào: “Không cần cõng nó, nó tự đi được.”
Lục Duyên Duyên vẫn khóc thút thít, dụi mắt nói: “Mẹ ơi, con tự đi được mà, con chạy nhanh lắm, mẹ không cần cõng con đâu.”
Ngay lúc Kiều Nam Văn dắt tay con trai chuẩn bị rời đi, Lục Tẫn Lâm vội gọi lại: “Nam Văn, em qua đây trước đã, anh có chuyện muốn nói.”
Kiều Nam Văn tiến đến, nhìn anh: “Sao vậy, chỗ nào đau à?”
Sắc mặt Lục Tẫn Lâm trắng bệch, nắm chặt tay cô, giọng khẩn thiết: “Nam Văn, những lời trước đây anh nói… đều là cố tình chọc giận em thôi. Anh không hề nghĩ em lẳиɠ ɭơ, anh yêu em rất nhiều, thấy em rất xinh đẹp.”
Kiều Nam Văn im lặng, không đáp.
Lục Tẫn Lâm lại tháo chiếc đồng hồ trên tay: “Cái đồng hồ này em cầm lấy. Nếu trên đường gặp phải người xấu, em cứ đưa đồng hồ cho hắn, hắn muốn gì, em cứ thuận theo hắn, đừng phản kháng. Hơn nữa, đến được thôn rồi nhớ gọi cho Trương Lâm trước, số của cậu ấy là 15167329886.”
Trương Lâm là trợ lý của Lục Tẫn Lâm. Trong số những người quanh quẩn bên Lục Tẫn Lâm, người mà Kiều Nam Văn tiếp xúc nhiều nhất chính là Trương Lâm.
Họ bị ngã từ một vách đá nhỏ xuống, giờ đang mắc kẹt trên bãi biển. Nơi này cát và đá ngầm lẫn lộn, sóng biển đang mỗi lúc một dâng cao.
Kiều Nam Văn nhìn về phía biển, nước đã lên đến sát bờ. Cô cầm chiếc đồng hồ của Lục Tẫn Lâm, quay người bước đi.
Lục Tẫn Lâm gọi với theo: "Nam Văn, em đừng vội, đi chậm thôi. Vết thương của anh không nghiêm trọng lắm, anh đợi được."
Kiều Nam Văn không đáp lời, nắm chặt tay Lục Duyên Duyên chạy đi. Chân Lục Duyên Duyên bị trầy xước, máu rớm ra, Kiều Nam Văn đành cõng cậu bé lên lưng.
Lục Duyên Duyên nằm trên lưng mẹ, quay đầu lại lớn tiếng gọi với Lục Tẫn Lâm: "Ba ơi, con và mẹ sẽ nhanh chóng tìm người đến cứu ba, ba đừng khóc nhé!"
"Ba yêu hai người." Lục Tẫn Lâm cười đáp lại.
Kiều Nam Văn cõng Lục Duyên Duyên đi được chừng nửa tiếng, cô không đi lên con đường lớn trên bờ biển mà rẽ đến một tảng đá ngầm khổng lồ.
Cô đặt Lục Duyên Duyên xuống, nói: "Duyên Duyên, mẹ mệt quá, chúng ta nghỉ một lát nhé."
Lục Duyên Duyên dùng bàn tay nhỏ bé lau mồ hôi trên trán mẹ: "Con xin lỗi mẹ, tại con nặng quá, lần sau con sẽ ăn ít cơm thôi ạ."
"Không sao, mẹ nghỉ một chút là khỏe ngay mà."
Tảng đá ngầm quá cao, khuất tầm nhìn của đứa trẻ, cậu bé không thể thấy gì phía sau tảng đá. Còn Kiều Nam Văn đứng lên, vừa vặn có thể nhìn thấy chiếc xe của Lục Tẫn Lâm.
Những năm tháng bên cạnh Lục Tẫn Lâm, sự phản kháng và khuất phục không ngừng giằng xé trong tâm trí cô. Đôi khi, cô nghĩ thôi thì cứ sống cuộc đời tẻ nhạt, vô vị như thế này, nhưng cũng có lúc cô lại mong Lục Tẫn Lâm chết đi, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời cô.
Và ý niệm gϊếŧ người ấy giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khi một con sói hung tợn bị thương đó chính là thời điểm tốt nhất để con mồi phản công.
Kiều Nam Văn nhìn chằm chằm vào chiếc xe của Lục Tẫn Lâm. Chỉ cần đợi thêm khoảng hai mươi phút nữa thôi khi nước biển dâng lên, nó sẽ nhấn chìm tất cả kể cả Lục Tẫn Lâm.
Đợi một lúc, Lục Duyên Duyên nắm lấy tay Kiều Nam Văn, hỏi: "Mẹ ơi, sao chúng ta vẫn chưa đi tìm người ạ? Ba vẫn đang đợi chúng ta, ba chảy nhiều máu lắm, chúng ta phải nhanh lên thôi."
Cô giữ con lại: "Duyên Duyên cứ ngồi chơi một lát đi, mẹ mệt lắm, lát nữa chúng ta sẽ đi."
Lục Duyên Duyên ngoan ngoãn ngồi xuống, nhíu mày, nhặt nhạnh những vỏ sò bị sóng biển cuốn lên tảng đá ngầm. Cậu bé nhặt đầy một túi vỏ sò, rồi lại hỏi: "Mẹ ơi, mẹ nghỉ xong chưa ạ? Con tự đi được mà, mẹ không cần cõng con đâu."