Chương 14

Lục Tẫn Lâm hài lòng cười khẩy, ngồi thẳng dậy. Ngón tay thon dài của anh vuốt ve chiếc áσ ɭóŧ, rồi bất ngờ cởi cúc chiếc váy liền thân của cô, nói với giọng điệu trêu tức: "Lại đây, mặc cái này vào đi, anh giúp em."

"Em mặc rồi."

"Cởi ra, anh thích bộ này."

Kiều Nam Văn không buồn cãi lại, im lặng mặc anh muốn làm gì thì làm.

Lục Duyên Duyên tỉnh giấc, không thấy Kiều Nam Văn bên cạnh liền khóc ngằn ngặt, chạy đến cào cửa. Trần Tố Anh dỗ dành thế nào cậu bé cũng không nín, đứng ngoài cửa gọi vọng vào: "Nam Văn, con xong chưa, ra dỗ thằng bé đi con."

"Sắp xong rồi mẹ, con đang mặc quần áo."

"Mẹ ơi! Mẹ mau mở cửa đi, mẹ mau lên đây, con muốn mẹ ôm con đi vệ sinh, mẹ không ra con tè ra quần đấy!" Lục Duyên Duyên gào khóc đến xé lòng.

Lục Tẫn Lâm thong thả giúp cô mặc lại quần áo, càng thấy cô lúng túng, anh ta càng khoái trá.

Kiều Nam Văn hất tay anh ta ra, tự mình nhanh chóng chỉnh trang lại rồi mở cửa.

Lục Duyên Duyên lao ngay vào lòng cô, ấm ức: "Mẹ ơi, mẹ gạt con, đã nói là cho con ngủ cùng mẹ, mẹ lại bỏ con đi!"

"Nín đi con, là vì phòng của mẹ nóng quá, con trai mẹ cứ đổ mồ hôi, mẹ thương con nên mới đưa con sang ngủ với bà ngoại thôi."

Lục Duyên Duyên mắc tiểu, không còn tâm trí nhõng nhẽo nữa, vừa khóc vừa kêu Kiều Nam Văn đưa cậu bé đi vệ sinh gấp.

Trước khi rời đi, Trần Tố Anh lén lau nước mắt, nghẹn ngào: "Sau này nhớ thường xuyên về thăm mẹ nhé con, anh trai con không về được, nhà chỉ còn hai ông bà già này thôi."

"Vâng, con biết rồi ạ."

Lục Duyên Duyên ngồi trong xe, thò đầu ra vẫy tay: "Ông ngoại, bà ngoại tạm biệt, con sẽ quay lại thăm ông bà!"

Ông Kiều Chấn Lập vẫy tay lại với cháu: "Duyên Duyên phải nghe lời mẹ, đừng làm mẹ giận, nhớ chưa?"

Nói xong, ông Kiều Chấn Lập kéo Kiều Nam Văn sang một bên, liếc nhìn Lục Tẫn Lâm đang ngồi trong xe, hạ giọng van nài: "Nam Văn, con có thể nói với nó, nhờ nó giúp đỡ để anh trai con sớm được thả ra không? Dù thằng bé làm không đúng, thì hai năm cũng là quá đủ rồi."

Ông Kiều Chấn Lập hiểu rõ dựa vào thế lực của Lục Tẫn Lâm chỉ cần anh ta chịu mở lời, Kiều Thần có thể được ra tù trước thời hạn.

Kiều Nam Văn đáp khẽ: "Con sẽ nói với anh ấy... với lại, bình thường bố mẹ cũng đừng gọi điện cho con thường xuyên, anh ấy mà nghe thấy lại giận."

Ông Kiều Chấn Lập bất lực gật đầu: "Nếu nó dám đánh con, con cứ nói với bố, bố dù có liều cái mạng già này cũng sẽ bảo vệ con."

"Bố đừng lo, anh ấy không đánh con đâu."

Lục Tẫn Lâm có chút mất kiên nhẫn, ngồi trong xe cất giọng: "Nam Văn, đi thôi."

Trần Tố Anh nắm lấy tay Kiều Nam Văn: "Được rồi, đi thôi con, đừng để nó chờ sốt ruột."

Lên xe chưa được bao lâu, Lục Duyên Duyên đã ngủ thϊếp đi trên ghế trẻ em phía sau. Kiều Nam Văn ngồi ở ghế phụ lái, cũng nhắm mắt giả vờ ngủ, không muốn nói chuyện với anh.

Lục Tẫn Lâm dễ dàng nhìn thấu cô. Anh vừa lái xe vừa đưa tay sang nhéo tai cô: "Đừng ngủ nữa, nói chuyện với anh đi."

"Nói gì?"

"Sao lâu như vậy mới về nhà? Đã nói với em là ba ngày sẽ về, em cố tình kéo dài thành sáu ngày."

"Bố mẹ tuổi cao rồi, em muốn ở bên cạnh họ nhiều hơn."

Lục Tẫn Lâm cười khẩy một tiếng: "Bọn họ cần người bên cạnh, vậy anh và Duyên Duyên thì không cần sao? Bỏ chồng bỏ con, một mình ra ngoài lêu lổng, em thật độc ác."

Kiều Nam Văn thật muốn tát cho anh một cái. Lục Tẫn Lâm đúng là đồ súc sinh, chắc chắn đầu óc có vấn đề. Cô không muốn cãi nhau với anh, chỉ nói: "Lần sau sẽ không như vậy nữa."

Lục Tẫn Lâm cười: "Trong lòng hận anh lắm, đúng không?"

"Không có."

Lục Tẫn Lâm xoa xoa vai cô, rồi trượt xuống nắm lấy tay cô.

"Anh lo lái xe đi." Kiều Nam Văn nói. Đường ở đây không tốt, trước kia có đội thi công đến khai thác đá, nổ mìn khiến đá văng tứ tung, ngay cả trên đường cũng toàn đá vụn, lồi lõm ổ gà.

Lục Tẫn Lâm không để ý, tiếp tục nói: "Em lâu như vậy không về, anh còn tưởng em ở trong thôn vụиɠ ŧяộʍ với thằng nào rồi đấy. Em quyến rũ như vậy, thằng đàn ông nào nhìn vào mà không như chó dại liếʍ láp phía sau em."