Hôm sau, Kiều Nam Văn đã dậy từ sớm thu dọn đồ đạc, Lục Tẫn Lâm vẫn nửa nằm trên giường, dõi theo từng động tác của cô.
"Nếu tôi không đến tìm, em định không về luôn đúng không?"
Ánh mắt anh ghim chặt vào cô, sắc bén như lưỡi câu đâm thẳng vào người, mổ xẻ lục phủ ngũ tạng phơi bày dưới ánh mặt trời.
Kiều Nam Văn ghét cay ghét đắng cái kiểu nhìn người này của Lục Tẫn Lâm. Cứ như cô là tội phạm đang trốn chạy, còn anh là sứ giả công lý, bắt quả tang rồi từ trên cao nhìn xuống, ép cô phải thừa nhận tội lỗi. Rõ ràng anh mới là cầm thú, anh có tư cách gì mà chất vấn cô như vậy?
"Tôi đã nói hôm nay sẽ về, anh nhất định phải đến đây làm gì?"
Nghe vậy, Lục Tẫn Lâm bật cười. Anh ngồi dậy, với tay lấy chiếc áσ ɭóŧ của Kiều Nam Văn từ trong chăn, nghịch ngợm xoay xoay nó trên tay: "Anh chỉ hỏi vậy thôi, có nói là không cho em về thăm ba mẹ đâu. Sao em phải dùng cái giọng ấy nói chuyện với anh?"
Kiều Nam Văn lẳng lặng bỏ mấy bộ quần áo vào vali. Cô liếc xéo anh một cái, vươn tay muốn giật lại chiếc áσ ɭóŧ. Lục Tẫn Lâm lập tức giơ cao tay, cố tình trêu ngươi: "Không cho! Cái này anh giữ lại."
Nụ cười của anh cứ như một gã biếи ŧɦái chính hiệu.
Kiều Nam Văn thầm nghĩ, Lục Tẫn Lâm có lẽ đúng là một tên biếи ŧɦái hoặc mắc phải chứng cuồng đồ vật nào đó. Trước đây, có một lần cô đến công ty tìm anh, vừa hay anh đang đi họp, cô bèn ngồi đợi trong văn phòng. Ai ngờ, cô lại phát hiện trong ngăn kéo của anh có một chiếc áσ ɭóŧ phụ nữ.
Lúc đó, cô còn tưởng anh có người bên ngoài, thầm mừng rỡ, nếu anh có tình mới thì hai người có thể ly hôn rồi.
Nhưng nhìn kỹ lại, cô phát hiện ra đó là áo của mình. Sau này, cô còn vô tình phát hiện anh cất một cái hộp càng khiến cô sởn gai ốc. Trong hộp đựng đầy những đồ vật cá nhân của cô, còn có vô số ảnh chụp trộm, từ ảnh cô đang ngủ, thậm chí có cả ảnh cô đang tắm.
Kiều Nam Văn đã từng hỏi anh, thu thập những thứ này để làm gì. Anh ta mặt dày mày dạn, thản nhiên đáp dùng để "tự xử" với cô.
Cô ghê tởm anh ta, mắng anh là đồ biếи ŧɦái. Anh chẳng thèm phản bác, chỉ cười khẩy bảo, người ta có chứng yêu bàn chân, yêu đôi tay, yêu đủ thứ đồ vật vớ vẩn trên đời, anh chỉ là thích sưu tầm áσ ɭóŧ của vợ mình thôi, có gì lạ đâu.
Lục Tẫn Lâm đột ngột nắm lấy vai cô, ấn mạnh xuống giường để hôn. Kiều Nam Văn thừa cơ giật lấy chiếc áσ ɭóŧ, cái móc cài đập vào mặt anh, để lại một vệt đỏ chói.
Anh xoa mặt, tàn nhẫn khóa chặt hai tay cô lêи đỉиɦ đầu, đầu gối ghì chặt lên bụng dưới, dùng sức ấn xuống đến mức cô không thở nổi.
Kiều Nam Văn nhấc chân lên, cố đá anh. Anh phản ứng nhanh như chớp, một chân đè lên chân cô, khiến cô bất động.
Anh cười, gặm cắn môi dưới của cô, giọng điệu đầy thách thức: "Thú vị thật. Hay là anh gọi Duyên Duyên và ba mẹ em qua đây, để bọn họ xem cái bộ dạng phát điên này của em?"
Lục Tẫn Lâm sẽ không đánh cô. Anh trơ trẽn tuyên bố, chỉ có đàn ông vô dụng mới đánh vợ.
Kiều Nam Văn thật sự không hiểu Lục Tẫn Lâm rốt cuộc đang nghĩ gì. Có lẽ anh ta coi cô như một món đồ chơi, nhìn cô vùng vẫy trong sự khống chế của mình mà không có đường thoát, như vậy có thể thỏa mãn cái du͙© vọиɠ chiếm hữu bệnh hoạn kia.
Giống như có người sẽ bắt kiến về nhốt vào chai nước khoáng, nhìn chúng tuyệt vọng chạy vòng quanh bên trong chỉ để mua vui.
Hoặc cũng có thể, anh ta muốn xây dựng một gia đình của riêng mình để lấp đầy khoảng trống tình cảm thiếu thốn từ thời thơ ấu. Cho nên anh ta chọn cô làm vợ, ép cô sinh cho anh một đứa con, tạo thành một gia đình ba người hạnh phúc chỉ có trong tưởng tượng của anh ta.
Nhìn thấy nụ cười giễu cợt trong đáy mắt Lục Tẫn Lâm, Kiều Nam Văn rùng mình sợ hãi. Cô biết, chỉ cần cô không nghe lời, anh ta sẽ có vô vàn thủ đoạn để đối phó với cô.
Cô cố gắng dịu giọng, dùng hết sức giật tay ra, ném chiếc áσ ɭóŧ vào mặt anh ta, buông một câu cộc lốc: "Cho anh đấy."